Thứ Năm, 21 tháng 4, 2016

* Báo giới làm hư đám luật sư cơ hội

Mẹ Đốp
Đây không phải là lần đầu tiên Mõ đề cập đến đám luật sư cơ hội trên Blog của mình. Tuy nhiên, công bằng mà nói thì sở dĩ những kẻ cơ hội này có thể sống được bên cạnh việc xã hội vẫn còn không ít những vấn nạn mà trong bối cảnh hiện tại chưa thể hóa giải, vô hiệu hóa thì những sai lầm trong hoạt động báo chí là một nguyên nhân được nói đến. 

Theo đó, sẽ chẳng có gì phải nói, bàn đến nếu hoạt động báo chí đi trên cái quỹ đạo thường thấy của mình, đó là thông tin khách quan, sát thực các hiện tượng, sự việc và thông qua hoạt động nghiệp vụ của mình để định hướng dư luận theo các thang giá trị tích cực, tốt đẹp. Điều đáng tiếc là một số tờ báo lại vấp phải những sai sót không đáng có. 

Bài báo "Hà Nội: Nhận án tù vì… nấu cháo ở cửa UBND xã của tác giả Đỗ Văn báo Lao động là một trong số các trường như thế. 

Về chuyện đúng - sai từ các thông tin bài báo đăng tải, chủ FB Mai Dương lí giải tương đối chi tiết như sau: ""Nấu cháo tại trụ sở ủy ban xã, là trò quậy phá Chí Phèo nhất mà những kẻ đầu trò khiếu kiện có thể nghĩ ra.

Ủy ban xã, tất nhiên ở địa phương làng, tất nhiên không phải là để giải quyết nhu cầu chống đói, mà chỉ giải quyết nhu cầu quậy phá.

Người ủy ban, cũng là người làng, người địa phương cả. Quanh đi quẩn lại đụng nhau nên đa số là nhẫn nhịn. Nhưng quá đà thì phải xử lý.

Khi tập trung đông người, kẻ cơ hội hoàn toàn có thể kích động để tiến tới đập phá trụ sở UB xã.

Năm 2008, trụ sở UBND huyện Văn Giang, Hưng Yên cũng bị đập phá khi các cán bộ ở đây vì tính địa phương mà chần chừ không xử lý.

Bắt là đúng.

Thử lên Hùng Vương hay Nguyễn Cảnh Chân nấu thử xem!

Báo Lao Động, thứ báo giả ngu giả ngơ bậc nhất đang cố tình khiêu khích dư luận để câu view. Họ biết chứ không phải không biết, nhưng vẫn cố tình làm vậy.

Người dân thiếu hiểu biết bị dẫn dắt còn có thể thông cảm, nhưng mang thân nhà báo đi cổ súy những hành vi này để câu viu mà bất biết có thể đem lại tai họa cho người dân khác, đó là loại mất dạy!".

Ấy vậy nhưng, hệ lụy của bài báo không chỉ dừng lại ở khía cạnh bản chất sự việc đã bị bóp méo và hiểu nhầm. Đáng nói hơn, nó đã trở thành miếng mồi không thể ngon hơn để một Luật sư từng được gắn cái mác "Luật sư Nhân quyền" Tran Thu Nam chú ý tới. Và tất nhiên, với nhãn quan của một con diều hâu chuyên ăn xác thối, Trần Thu Nam đã nhanh chóng tiếp cận sự việc dưới góc nhìn của giới luật sư nhưng là ở khía cạnh làm lớn chuyện và sử dụng nó để "đấu tố", lên án chủ thể "UBND xã" được nhắc đến trong bài báo. 

Viết trên FB cá nhân, Trần Thu Nam đã viết: "Tôi sẵn sàng bào chữa miễn phí cho những người dân (Các bị cáo) trong vụ án này. Ai có thể liên lạc với họ xin thông báo giùm với họ. Tôi cũng mong muốn các Luật sư khác cùng tham gia với tôi".

Và tôi tin chắc rằng, sự việc có thể đã trở thành một chủ đề hót, một sự kiện không khác gì sự kiện "Bụi đường Chương Mỹ" cho Luật sư này nếu như không có những tiếng nói có ý nghĩa định hướng của chủ FB Mai Dương. Có lẽ khi đó hình ảnh chính quyền các cấp nói chung sẽ trở nên hết sức thảm hại và khó coi. Cho nên, dù hậu quả gây nên từ bài báo là chưa lớn song đó thực sự là bài học không của riêng bất cứ ai. Một nền báo chí chân chính vì thế không thể chỉ thỏa mãn điều kiện trong một chữ "Nhanh" mà nó còn phải khách quan và chính xác nữa! 

Thứ Tư, 20 tháng 4, 2016

* Liệu có chuyện phân biệt đối xử với người tự ứng cử?

Kính Chiếu Yêu


Thông tin được công bố tại phiên họp thứ tư của Hội đồng bầu cử quốc gia cho biết: Tổng số ứng cử viên cả trung ương và địa phương là 1.146 người, trong đó các cơ quan trung ương 197 người, địa phương 949 người, ngoài ra 154 người tự ứng cử, đạt tỉ lệ 2,29 người ứng cử trên 1 ĐB được bầu.

Hiệp thương vòng 3 đã kết thúc, Đoàn Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam đã thông qua danh sách 197 người ở khối Trung ương để bầu đại biểu Quốc hội khóa XIV. Các địa phương cũng đã tiến hành xong hội nghị hiệp thương và chốt danh sách ứng viên. Từ nay đến ngày bầu cử nếu còn khiếu nại, tố cáo thì sẽ tiếp tục giải quyết.

Sau Hội nghị hiệp thương lần thứ ba, các cơ quan, tổ chức, đơn vị sẽ tổ chức các hội nghị tiếp xúc cử tri để người ứng cử vận động bầu cử, bắt đầu từ ngày công bố danh sách chính thức những người ứng cử (27/4/2016) và kết thúc trước thời điểm bắt đầu bỏ phiếu 24 giờ (trước 7 giờ ngày 21/5/2016).

Dư âm sau ngày hiệp thương lần 3 nổi lên vấn đề, liệu có phân biệt đối xử với người tự ứng cử? 

Đến hết ngày 13 tháng 3 năm 2016, hạn cuối cùng nộp hồ sơ ứng cử, theo thống kê của Ủy ban bầu cử, ở Hà Nội, có 47 người tự ứng cử, Đà Nẵng 3 người, Nghệ An 5 người, Quảng Nam 3 người, Hà Tĩnh 1 người, TP Hồ Chí Minh thì có đến 50 người tự ứng cử trong tổng số 90 hồ sơ ứng viên. Cả nước có 162 hồ sơ tự ứng cử, sau hội nghị hiệp thương lần thứ hai, còn lại 154 do có 8 người tự rút lui.

Kết thúc hiệp thương vòng 3, trong 154 người tự ứng cử chỉ có 4 ứng viên được chọn, trong đó Hà Nội có 2 và TP Hồ Chí Minh 2. 4 ứng viện được chọn đều là những người có tiếng tăm và nhiều cống hiến cho xã hội, đất nước.

Trường hợp ứng viên Trần Đăng Tuấn tự ứng cử ở Hà Nội không được chọn khiến dư luận quan tâm nhất, còn lại hầu như dư luận phổ thông đồng thuận với kết quả cuối cùng.

Tuy nhiên, một số hãng thông tấn nước ngoài, những nhà dân chủ cuội thì lại rất ồn ào về những ứng viên tự ứng cử của họ bị loại như: Nguyễn Quang A, Nguyễn Cảnh Bình, Vũ Ngọc Bình, Nguyễn Xuân Diện, Nguyễn Đình Hà, Nguyễn Thúy Hạnh, Đỗ Việt Khoa, Nguyễn Kim Môn, Phan Văn Phong, Đặng Bích Phượng, Nguyễn Tường Thụy, Phạm Chí Thành, Phạm Văn Việt, Nguyễn Công Vượng (Vượng Râu), Ngô Anh Tuấn (Hà Nội); Lê Văn Luân (Bắc Ninh); Đỗ Anh Tuấn (Vĩnh Phúc); Ngô Xuân Phúc (Nghệ An); Hoàng Văn Dũng, Nguyễn Văn Hòe, Lê Khánh Luận, Lâm Ngân Mai, Nguyễn Trang Nhung, Võ Văn Thôn, Nguyễn Chí Trung (TP. Hồ Chí Minh); Nguyễn Thị Kim Anh (Đồng Nai); Võ An Đôn (Phú Yên); Đỗ Nguyễn Mai Khôi (Khánh Hòa); Bùi Minh Quốc (Đà Lạt); Nguyễn Văn Thạnh (Bình Định)…

Sự thật là, tất cả các ứng viên đó đều không vượt qua 50% phiếu tín nhiệm tại các hội nghị cử tri nơi cư trú. Người có số phiếu tín nhiệm cao nhất trong số họ là Ngô Anh Tuấn 36/76 phiếu, còn lại phần lớn là dưới 10 phiếu. 

Sau hội nghị cử tri lấy phiếu tín nhiệm, trước thất bại nặng nề dàn đồng thanh các nhà dân chủ cuội om sòm rằng: Họ bị đấu tố, họ bị lép vế vì màn kịch "đại diện cử tri". Nguyễn Xuân Diện trả lời phỏng vấn truyền thông nước ngoài rằng: "Qua quan sát tôi thấy tất cả hội nghị cử tri và những ứng cử viên tham gia như là một cuộc đấu tố man rợ và bỉ ổi của cải cách ruộng đất. Tối hôm qua đã đến hội nghị cử tri của tôi như là đi vào pháp trường với sự thị uy của lực lượng chức năng, công an, rồi công an chìm băng đỏ các thứ nhưng rồi cái kết quả là thứ nhất, những ứng cử viên độc lập đều nếm trải cuộc đấu tố." Còn Nguyễn Quang A thì lảng tránh rằng: "6 ý kiến phát biểu với ý chính, TS không tham gia sinh hoạt với tổ dân phố và học hành nhiều nhưng không đóng góp gì cho đất nước”.

Cách lập luận của những nhà dân chủ cuội bị thất sủng liệu có đáng quan tâm, có thuyết phục? Hẳn nhiên là không, vì rằng hội nghị đại diện cử tri chỉ là một trong nhiều kênh thông tin để Hội nghị hiệp thương đánh giá về ứng viên. Những người đại diện cử tri là những người được dân chúng tín nhiệm ở cơ sở, có đủ năng lực hiểu biết, phẩm chất đạo đức và sự công tâm để thay mặt họ. Nói họ là những "vai diễn" của chính quyền là một sự xúc phạm. Và chính cách tư duy này đã bộc lộ một vấn đề bản chất là họ không bao giờ đi chung đường với nhân dân thì làm sao có được phiếu tín nhiệm!

Liệu các nhà dân chủ cuội có thấy việc chấp nhận họ, đưa vào danh sách ứng viên mặc dù hoạt động của họ đi trái với chủ trương, chính sách của đảng và nhà nước, thậm chí ví phạm pháp luật là một cử chỉ dân chủ. Ứng viên Nguyễn Quang A, người tiên phong trong "phong trào" tự ứng cử đã từng đứng dưới cờ vàng chống cộng lưu vong ở Đức, Mỹ để trình bày kế hoạch lật đổ chế độ cộng sản Việt Nam, đã từng tuyên bố là việc ứng cử của ông ấy nhằm để phá cuộc bầu cử nhưng ông ấy vẫn lọt đến vòng 3 hiệp thương.

Khi nói rằng, "tất cả hội nghị cử tri và những ứng cử viên tham gia như là một cuộc đấu tố man rợ và bỉ ổi của cải cách ruộng đất" liệu họ có thừa nhận một thực tế là chỉ có những người như họ mới bị cử tri chất vấn, phê phán "đấu tố". Thậm chí cử tri đã sổ toẹt "học hành nhiều nhưng không đóng góp gì cho đất nước", không tham gia hoạt động ở tổ dân phố nơi mình sinh sống. Họ sẽ đại diện cho ai, nói tiếng nói của ai khi mà điều sơ đẳng nhất của một đại biểu đại diện cho nhân dân là phải thấu hiểu cuộc sống của dân. Cùng là tự ứng cử như họ còn có hàng chục người khác, vì sao những người đó không bị "đấu tố" mà còn được 100% phiếu tín nhiệm của cử tri.

Thất bại của những nhà dân chủ cuội trong lần hiệp thương này, nhất là sự bất tín nhiệm của nhân dân cho thấy thái độ của dân chúng đối với họ là bất hợp tác. Lẽ ra họ phải thấy đấy là thất bại của động cơ phản dân, hại nước, thất bại của phương thức dân chủ cuội nhưng họ đã không dám nhận đó là sự thật mà còn cố la lối om sòm lên để tự vã vào mặt mình một lần nữa. Cái thứ dân chủ ấy sẽ không bao giờ có chổ đứng ở Việt Nam.

Đừng để thông tin bẩn tạo thành một thứ ung thư tinh thần

Dạo này, nghe nói về thực phẩm bẩn nhiều, đâm ra lúc nào cũng sợ. Đi ngang qua nhà đầu hẻm bán phở. Cái nhà ấy xoay mặt tiền ra đường Nguyễn Đình Chiểu, mặt hẻm thì là khu bếp với chỗ rửa tô chén, đũa bát. Thế là đâm ra chẳng dám nhìn. 

Sáng sáng cũng hay gọi nhà ấy mang phở vào cho ăn. Giờ nhìn, nhỡ thấy nó bẩn thật, lại chẳng dám ăn nữa. Mà tính tôi thì ngại đi ra ngoài buổi sáng, cơ bản cũng vì nhà có sẵn cafe hạt, loại sạch, tự rang, tự xay. Thế nên nhiều hôm có việc ra ngoài, ăn sáng bên ngoài, mất cữ cafe quen, thấy khó chịu.

Rồi lại nghĩ, thôi thì tặc lưỡi, khuất mắt cho qua. Ăn bẩn thì còn lâu mới chết. Không ăn nữa, chỉ ba ngày là há miệng ra mà chết ặc ặc ngay. Méo mó có hơn không, cứ về dặn vợ nấu cho kỹ vào chắc cũng sẽ ổn thôi.

Tự nhiên tôi nhớ, hồi còn nhỏ xíu, mới 5-6 tuổi. Hà Nội ngày ấy khan hiếm nhiều thứ lắm. Nhà nào có cái tủ lạnh, thường thì sẽ có mấy người bán nước trà chén cùng phố chạy qua hỏi mua đá. Ông hàng xóm cạnh nhà, con ông ấy cũng trạc tuổi tôi, cũng tranh thủ làm đá buổi đêm để bán. Chẳng là mùa hè, Hà Nội cúp điện từ 7h sáng đến 4h chiều. Thế nên ông ấy làm hai cữ đá. Cữ đầu bỏ vào ngăn đá lúc 4 giờ.

Đến 9-10h tối là lấy ra, ủ vào thùng xốp, phích đá và nhồi vào cữ thứ hai. Sáng dậy lúc 6 giờ là mang đá đi bán cho mấy hàng quen. Một lần, tôi sang chơi với con ông ấy, nhìn thấy cảnh ông ấy bỏ các khay đá vào chậu nước máy nhúng nhúng, gỡ đá cữ đầu ra. Rồi rửa cả tay vào trong chậu nước, nhúng cái khay đá vào múc chính nước trong cái chậu ấy ra, lấy giẻ lau lau bề ngoài cái khay, thản nhiên như không. 
Minh họa: Hữu Khoa.

Nhìn chậu nước nguyên liệu mà ông ấy làm đá nó hỗn hợp cả nước rửa tay lẫn nhúng giẻ, tôi tởn đến tận già. Từ bận ấy, cho tiền tôi cũng không uống nước nhà đó. Đang chơi với con ông ấy, khát nước cũng chạy về nhà mình, dù nhà mình chẳng có tủ lạnh.

Ngẫm cho cùng, nhiều người ác tâm. Bởi thế nhiều người sẵn sàng tống cho đồng loại ăn bất kỳ thứ gì, theo kiểu “sống chết tại bay, tiền thầy bỏ túi”. Nó giống y như một bộ truyện tranh mà tôi mới xem trên mạng, kể về hai cha con người nuôi heo, chuyên cho dùng hóa chất tăng trọng, tạo nạc. Trong khi đó, người cha lại hay ăn gà của một người khác. Cuối cùng người cha chết vì thực phẩm bẩn, còn người con nhận ngay quả báo trong đàn heo con mới đẻ của mình. Xem xong thấy rùng mình. Không lẽ ác tính đã thành phổ biến đến vậy sao?

Nhưng suy cho cùng, người nông dân cũng chỉ vì miếng cơm, manh áo. Người nông dân có giàu được đâu. Họ trồng gì, nuôi gì, cũng nghĩ đến sản lượng đầu tiên và vì cái tham sản lượng, thế là vô tình họ biến mình thành kẻ ác. Nhưng nếu họ chỉ chăm chăm trồng rau quả sạch, chăn nuôi sạch, con gà thả vườn nặng chừng hơn ký, họ bán cho ai, thu được bao nhiêu, nuôi nổi gia đình hay không?

Họ cũng trong cái vòng luẩn quẩn, khốn cùng, khốn khổ chứ được ấm thân chút nào đâu. Cũng có vài người, ý thức được chuyện trồng rau củ sạch, chăn nuôi sạch, chấp nhận bán giá cao kén người mua hơn nhưng ai giúp họ tạo kênh phân phối, xây dựng thương hiệu, cùng họ phát động cả xóm, cả thôn, cả làng chung nhau tạo nên một thương hiệu chung của địa phương chuyên thực phẩm sạch giá cao, an toàn đảm bảo? Chẳng ai giúp họ cả. Không có một ai.

Tôi nghĩ lại mình, tôi cũng thế thôi. Tôi có giúp được gì họ không, hay tôi chỉ kêu gào lên thảm thiết là: “Thực phẩm bẩn đang giết chúng ta mỗi ngày”. Và nghĩ đến đây, tôi thấy kinh hãi hơn nữa. Liệu có phải 100% nông dân đều ác đến mức bán thực phẩm bẩn hay không? Chúng ta đang chết vì ung thư nhiều hơn hay họ đang chết vì ung thư tinh thần nhiều hơn, khi những thông tin mà chúng ta lan truyền tán loạn lên đã giết chết phẩm cách của họ?

Và tôi nhận ra, hóa ra cái đang phổ biến của thời này là thông tin bẩn chứ không phải thực phẩm bẩn. Trách nhiệm nằm ở chính chúng ta, những người chỉ vì nỗi sợ mà tung tin ầm ĩ lên về thực phẩm bẩn đến mức ai cũng tưởng rằng 100% những gì ta đang ăn đều bẩn hết. 

Và trách nhiệm còn nằm ở cấp cao hơn, là những cơ quan có thẩm quyền, những cơ quan mà lẽ ra khi có một nguồn tin từ báo chí cho rằng có nơi nào đó bán thực phẩm bẩn, bán hóa chất cấm, họ sẽ phải là người xông xáo đầu tiên, để kiểm tra, để xử lý, để công khai, để minh bạch rằng “cái nào bẩn, cái nào không”. Những cơ quan ấy có khó kiếm tìm hay không? Không khó. Và những điểm nóng để họ chủ động đến kiểm tra có khó kiếm tìm hay không? Không khó. 

Họ cứ đi thẳng ra bất kỳ cái chợ nào, lao động tròn nghĩa vụ một công chức, đúng bổn phận của một người có trình độ chuyên môn, có khả năng xác tín bằng khoa học, họ sẽ có những câu trả lời để cơn hoang mang trong công luận với những thông tin bẩn không còn tạo thành một thứ ung thư tinh thần trong toàn xã hội như suốt thời gian qua.

* Nguyễn Tường Thuỵ đang "giấu đầu hở đuôi"

Chiềng Chạ

Nguyễn Tường Thuỵ đã lộ rõ bộ mặt là chân rết của tổ chức phản động Việt Tân trên trang facebook của mình (Nguồn: Ảnh chụp màn hình FB)

Tưởng chừng như hạnh phúc viên mãn khi có chung với nhau 3 đứa con đủ nếp, đủ tẻ nhưng cặp đôi cùng họ Lê là Lê Anh Hùng và Lê Thị Phương Anh đã “đường ai nấy đi”, trong khi lũ zân chủ zỏm đang bàng hoàng, bất ngờ vì cái kết đắng trên thì cặp đôi “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” Huỳnh Ngọc Chênh, Nguyễn Thuý Hạnh nhanh chóng tìm đến nhau. Nay, cặp đôi “mèo mả gà đồng” Huỳnh Anh Tú và Phạm Thanh Nghiên đã đến với nhau trong lễ cưới diễn ra ngày 17/4/2016 vừa qua tại TP.Hồ Chí Minh. 

Điều đáng nói ở đây, khi từ trước tới nay, những kẻ tự nhận mình là “dân chủ”, “nhân quyền” như Huỳnh Anh Tú, Phạm Thanh Nghiên, Huỳnh Ngọc Chênh, Nguyễn Thuý Hạnh, Nguyễn Tường Thuỵ…luôn phủ nhận và lập lờ việc bản thân không “đấu tranh dân chủ” do cá nhân hay tổ chức nào sai khiến mà bọn chúng thực hiện các hoạt động núp bóng “dân chủ” nhưng thực chất chống phá Nhà nước là “vì dân chủ”? Trên facebook, Nguyễn Tường Thuỵ tỏ ra không chút giấu diếm khi dùng từ “tuyệt vời” để bình luận bức ảnh, trong đó có 2 cô gái mặc áo dài có in cờ vàng 3 sọc – biểu tượng của “thây ma” chế độ VNCH cũ trong đám cưới của cặp đôi “mèo mả gà đồng” Huỳnh Anh Tú và Phạm Thanh Nghiên.

Trước đó “đầu bò” Trương Văn Dũng bị đồng bọn ném đá tơi bời vì đã để lộ việc tổ chức khủng bố Việt Tân đứng đằng sau giật dây, xúi giục, kích động bọn chúng biểu tình trái phép, gây rối trật tự công cộng núp bóng phản đối Chủ tịch TQ Tập Cận Bình sang thăm Việt Nam hồi tháng 11/2015 vừa qua. Khi Trương Dũng đăng bức ảnh với nội dung "Đảng Việt Tân tiếp lửa cho phong trào" đã lộ rõ điều mà từ trước tới nay, bọn chúng luôn che giấu đề hòng lừa bịp những người dân nhẹ dạ, cả tin vào cụm từ "dân chủ". Nhưng thực chất, cụm từ đó chỉ là tấm áo khoác để che đậy hành vi thực sự đầy gian xảo, phá hoại chính quyền VN từ bên trong của bọn chúng. 

Một bên đã U50 (Huỳnh Anh Tú sinh năm 1966), một bên đã ngoài “băm” (Phạm Thanh Nghiên sinh năm 1977); một bên đã từng đi tù 14 năm vì tội âm mưu lật đổ chính quyền, một kẻ đi tù 4 năm vì tội tuyên truyền chống phá Nhà nước. Huỳnh Anh Tú ra tù năm 2013, Phạm Thanh Nghiên ra tù năm 2012. Chuyện một anh U50 và một ả gần 40 tìm đến nhau bằng một lễ cưới không có gì là sai trái. Vấn đề mà Mõ muốn đề cập ở đây là trong thời gian diễn ra đám cưới của Huỳnh Anh Tú và Phạm Thanh Nghiên, cặp đôi “mèo mả gà đồng” đã lợi dụng lễ cưới của mình để cho các thành viên của tổ chức khủng bố Việt Tân xuất hiện với chiếc áo dài vàng 3 sọc – biểu tượng của “thây ma” VNCH. Điều mà trước đây, bọn chúng luôn phủ nhận rằng, chúng “đấu tranh dân chủ” là vì “dân chủ” chứ không phải vì được các cá nhân, tổ chức phản động đứng đằng sau rót tiền “hỗ trợ”. 

Việt Tân – tổ chức khủng bố phản động lưu vong, đứng đầu là dòng họ Hoàng Cơ, mà chính xác là Hoàng Cơ Định (em trai của Hoàng Cơ Minh – kẻ lập ra Mặt trận Quốc gia thống nhất giải phóng VN, gọi tắt là Mặt trận (tiền thân của Việt Tân hiện tại), chúng quy tụ những kẻ chống Cộng cực đoan, chống phá chính quyền trong nước. Đây là tổ chức phản động mà mỗi người dân Việt Nam đang hết sức cảnh giác cao độ trước các hoạt động rêu rao, xuyên tạc, bịa đặt các thông tin về tình hình các lĩnh vực tại Việt Nam. 

Hành động để lộ việc Facer Sầu Lẵng Tử bình luận: “Các bác đang đấu tranh vì dân chủ hay đấu tranh vì VNCH xưa vậy? Mang cờ của 1 chế độ đã trở thành quá khứ có ý nghĩa gì không? Bảo sao người ta nói có thế lực phản động đứng sau các bác. Nếu nhân danh công lý, nhân danh tự do dân chủ để tranh đấu thì đừng nên bám víu vào một quá khứ đã lụi tàn để làm điểm tựa. Nghe nó vừa ảo, vừa khó chấp nhận với mọi người yêu tự do dân chủ khác”. 

Lợi dụng khoá đào tạo 6 tháng tại Philippines của Voice - một mô hình trá hình khác của tổ chức khủng bố Việt Tân, Nguyễn Tường Thuỵ đã chạy chọt, xin xỏ cho Nguyễn Tường Trọng, con trai cả của Thuỵ được suất đi học và đã gian manh khi kiếm cớ để ở lại. Thực chất của khoá học trên do Voice cầm đầu là nhằm đào tạo các phương pháp, các mánh khoé, các chiêu trò chống phá Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam. Và để nhớ "ơn" trên, Nguyễn Tường Thuỵ càng "tích cực" hơn trong các hoạt động gây rối, phá hoại các sự kiện quan trọng như Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XII, bầu cử ĐBQH và HĐND các cấp nhiệm kỳ 2016-2021... mà Việt Tân chỉ điểm, sai khiến.

Trò hề tự ứng cử ĐBQH vừa qua của Nguyễn Tường Thuỵ cũng là một trong những chiêu bài do Việt Tân dựng lên và điều khiển. Tuy nhiên, do không được lòng cử tri nơi cư trú vì thường xuyên có những hành vi vi phạm pháp luật, Nguyễn Tường Thuỵ đã không dám đối diện trực tiếp với phiếu tín nhiệm của cử tri nơi cư trú. Thuỵ ta ranh mãnh quay sang "tẩy chay" bầu cử nhưng thực chất, gã muốn gỡ gạc tí thể diện còn rơi rớt. Nhận tiền "hỗ trợ" của các tổ chức phản động lưu vong như Việt Tân để thực hiện các hoạt động chống phá Đảng, Nhà nước và nhân dân VN nhưng lại luôn tru tréo, lấy danh xưng "dân chủ" làm vỏ bọc và luôn giấu diếm, che đậy điều này. Nay, Nguyễn Tường Thuỵ mới "giấu đầu hở đuôi", không cần phải bóc mẽ, vạch trần, Thuỵ cũng đã "không đánh mà tự khai".

* Thông tin bẩn về cam Hà Giang

Kính Chiếu Yêu: Báo lá ngón và bọn Facebooke đang thi nhau tiêu diệt nông dân. Mấy hôm nay cư dân mạng lại nhao nhao hóng hớt về thực phẩm bẩn một cách vô thức. Bài viết sau đây của Nguyen Viet về cam Hà Giang là thuốc giải bẩn.



"Bạn chưa chết vì Thực phẩm bẩn nhưng có thể chết vì Thông tin bẩn". Điều đó sẽ trở thành sự thực!

Dân mạng đang hết sức bất bình trước thông tin về Cam Hà Giang của Mùi Hoàng về bọc "ly lông". Chưa đầy 20h đăng tải trên facebook đã có hơn 10.000 lượt chia sẻ tính tới thời điểm này. Điều này ảnh hưởng rất lớn tới bà con các vùng trồng cam trong cả nước.

Với những ai có hiểu biết một chút về Công nghệ Sau thu hoạch có thể lý giải được ngay tại sao người ta lại sử dụng bao bì nilon để bao bọc quả.

Trước tiên, quả cam thuộc họ cam quýt có hô hấp thường, thời gian bảo quản lâu hơn so với các loại quả có hô hấp đột biến như chuối, xoài, đu đủ...

Để thời gian tồn trữ quả tươi dài ngày có thể dùng: nhiệt độ thấp, độ ẩm cao, sử dụng các loại màng bao bọc từ túi nilon (PE, LDPE, HDPE...), tới các loại màng sinh học như chitosan, cánh kiến đỏ, 1-MCP, calcium...; hay thay đổi thành phần khí quyển môi trường bảo quản (MAP), cho tới điều chỉnh thành phần môi trường bảo quản (CA)...

Xét về trường hợp quả Cam sành ở Hà Giang, quả có thể tồn trữ được tới 6 tháng do:

- Thu hoạch giai đoạn cuối năm, lúc này nhiệt độ tự nhiên ở miền Bắc thấp phù hợp cho việc tồn trữ quả dài ngày.
- Cam sành có vỏ dày, hô hấp thấp (không có hô hấp đột biến), vỏ quả có lớp cutin dày ngăn cản sự thoát nước và giảm dinh dưỡng của quả.
- Việc sử dụng túi nilon vừa có tác dụng chống thoát nước (như một lớp áo thứ hai), vừa có vai trò thay đổi thành phần khí quyển xung quanh quả. Lúc này hàm lượng khí CO2 tăng lên, hàm lượng khí O2 giảm đi, quả hô hấp thấp giúp kéo dài thời gian tồn trữ.
- Việc bao bọc riêng rẽ từng quả sẽ tránh được sự thối hỏng lây lan từ quả thối bên cạnh và dễ dàng loại bỏ những quả này khỏi đống quả trong quá trình tồn trữ...

Như vậy, bà con nông dân vùng trồng cam đã biết tận dụng ngay yếu tố tự nhiên là nhiệt độ thấp để bảo quản quả. Họ có thể không lý giải được cơ chế tại sao dùng màng nilon bọc quả lại giữ được lâu nhưng sử dụng chúng có hiệu quả thì họ áp dụng, không cần phải sử dụng thuốc hóa học độc hại.

Những thông tin nhảm nhí như này rất nguy hại cho người nông dân, có thể biến công sức lao động vất vả cả năm của họ thành mất trắng chỉ vì sự thiếu hiểu biết của người đăng thông tin và những người phát tán thông tin độc hại này.

Thay cho lời kết: "ĐỪNG NGU MÀ TỎ RA NGUY HIỂM"!. Cần lôi bọn này ra ánh sáng và trừng trị.

Thứ Ba, 19 tháng 4, 2016

* Báo Lao động chỉ biết "vuốt ve dư luận"

Chiềng Chạ


Trước đó, viết về những sai lầm hết sức ngớ ngẩn của một cây chính luận đinh của báo Lao Động Đào Tuấn tại địa chỉ http://laodong.com.vn/…/cai-nam-tay-hay-cu-da-do-khong-phai…http://laodong.com.vn/su-kien-binh-luan/cai-nam-tay-hay-cu-da-do-khong-phai-la-de-danh-cho-dan-540998.bld. Chủ FB Nguyen Quang đã tương đối dày công trong việc chỉ ra cho dư luận thấy được tương đối rõ bản chất câu chuyện anh Công an Phường quật ngã gã hàng rong gây rúng động dư luận trong thời gian qua. Đó cũng là lời cảnh báo về tình trạng không ít cây viết có tiếng của một số tờ báo tương đối có uy tín không giữ được chính mình trước những sức ép từ dư luận.
Thay vì định hướng dư luận, báo Lao động làm điều ngược lại....
Quy luật cuộc sống chỉ ra rằng, những kẻ có thể sống được và giàu lên dù cho xã hội đang rơi vào vòng luẩn quẩn liên tiếp của khủng hoảng chính là họ biết thích nghi, biết ngả ngiêng theo xu hướng đa số, thường thấy của dư luận. Nhưng chức năng, nhiệm vụ của báo chí không giống như cái phương thức để một người có thể sống được và giàu lên như đang nói đến. Theo đó, thay vì chỉ biết nói nguyên văn cái điều dư luận đang quan tâm, báo chí sẽ phải gạn đục khơi trong, chỉ ra cho dư luận thấy được đâu mới là bản chất thực của câu chuyện/sự việc. Đồng thời, thông qua hoạt động nghiệp vụ của mình (sản phẩm là các tin, bài), báo chí tiếp tục định hướng cho dư luận về  xu hướng tích cực góp phần thúc đẩy về các chân giá trị cuộc sống.

Tiếc rằng, trong bài viết phản ánh về sự việc giữa viên Cảnh sát Phường và gã hàng rong tại TP Hồ Chí Minh vừa qua báo Lao Động đã phạm phải điều tối kỵ.

Cụ thể, đồng tình rằng trong câu chuyện đang được nói đến viên cảnh sát có hơi nóng nảy và rằng còn rất nhiều cách ứng xử có thể đi đến giải quyết sự việc một cách gọn gẽ và nhanh chóng. Cái sai đây là sự nóng giận, "cả giận mất khôn" và cái giá mà anh ta đang phải đối diện là cái án kỷ luật cùng việc bỏ ra một khoản tiền không nhỏ để lo viện phí cho gã hàng rong! Tuy nhiên, ngoài sự nóng giận ra thì viên cảnh sát này không phạm phải bất cứ một sai lầm nào để đến nỗi Đào Tuấn gọi đó là "vết nhơ". 

Trong khi đó, xét trên khía cạnh nhân đạo gã hàng rong cũng có chút đáng thương. Đó là một kẻ nghèo khó gần tận đáy của xã hội bởi nếu không quá nghèo thì anh ta đã không chọn cái nghề hàng rong dặt dẹo để mưu sinh qua ngày. Song công bằng mà nói thì anh ta đáng trách hơn là đáng thương. Cái lí do khiến anh ta phản kháng lại yêu cầu của viên cảnh sát không phải vì anh ta đúng mà là anh ta đang cố bào chữa cho cái sự sai của anh ta và rất nhiều người trong khi những người khác đã tuân thủ thay vì cố phản kháng.

Xung quanh sự việc này, có một điều chúng ta không thể không quan tâm. Ngay khi sự việc xảy ra, dưới góc nhìn của rất nhiều người qua những thông tin được lan truyền trên internet, đó là kết quả của một vấn nạn xin được tạm gọi là sự lạm quyền của những kẻ thừa hành pháp luật mặc dù nếu theo dõi kỹ hơn video ghi lại về sự việc thì có thể chiều hướng câu chuyện có thể đã khác đi. Các tình tiết liên quan, thái độ mẫn cán, tận tụy trong công việc của viên Công an không hề được đưa ra để xem xét, đánh giá về các chủ thể liên quan. 

Chính cái thói xét đoán câu chuyện với một thái độ hết sức dửng dưng và không chi tiết đã khiến sự thật câu chuyện đi xa ra cái quỹ đạo thường thấy. Câu hỏi đặt ra là những người như nhà báo Đào Tuấn có biết điều này không? Có hiểu đâu là bản chất thật của câu chuyện không? Thì xin thưa rằng, họ biết hơn ai hết không chỉ là vì kinh nghiệm của một người làm nghề báo mà đó là một trong những nguyên tắc cơ bản trong hành nghề mà nếu đi ngược lại thì họ sẽ phải trả giá. Cái sức ép từ dư luận đôi khi cũng khiến cho một người trở nên mất nghề là vì thế. Tuy nhiên, với một cách đưa tin kiểu vuốt đuôi và chiều lòng dư luận, nhà báo Đào Tuấn đã "thí tốt" viên Công an từ lúc nào không hay. 

Có lẽ sự việc sẽ không đáng được bàn đến thế và người quan tâm sẽ thay vì "tin sái cổ" những điều được lan truyền trên Internet thì sẽ chờ đợi kết quả cuối cùng từ cơ quan chức năng nếu không có bài viết của Đào Tuấn trên báo Lao Động. Sự chính danh của một tờ báo lớn và chiều hướng đăng tin về sự việc đã củng cố thêm cho dư luận về một điều mà họ đã được tiếp cận trước đó. Và đương nhiên sau khi bài báo được đăng tải cái sức ép của dư luận lên câu chuyện vì thế càng trở nên lớn hơn rất nhiều. Đây cũng là lí do khiến Công an TP Hồ Chí Minh, cơ quan chủ quan đứng ra phán xét, ra quyết định cuối cùng thay vì kiên định trong việc chống chọi với dư luận để bảo vệ cán bộ thuộc cấp thì đang có xu hướng nghiêng ngả. 

Theo thông tin mới đây nhất, cơ quan này đã ra quyết định tạm đình chỉ công tác đối với viên cảnh sát và nếu dư luận không lắng xuống, chủ nhân bài báo nói trên (Đào Tuấn) không đính chính thì đó có thể là hình thức kỷ luật mà viên cảnh sát kia phải gánh chịu. Và khi đó, bản chất câu chuyện sẽ mãi thuộc về bóng tối, viên cảnh sát sẽ mãi được biết đến như một mẫu hình của một kẻ lạm quyền trong thực thi công vụ mà không một ai có thể gội rửa cho anh ta. Thiết nghĩ rằng, cùng với việc giữ nguyên lập trường trong việc bảo vệ viên công an tên Hà, đã đến lúc Công an TP Hồ Chí Minh nên có văn bản kiến nghị yêu cầu Báo Lao Động, cá nhân nhà báo Đào Tuấn có nội dung đính chính công khai về bản chất sự việc. 
Báo Lao Động lại gây chuyện....
Tôi hiểu rằng, trong câu chuyện nói trên, báo Lao Động có cái khó trong việc đính chính nội dung bài báo của nhà báo Đào Tuấn. Danh dự, uy tín và tương lai của một tờ báo tương đối lớn khiến họ không thể hạ mình dù biết như thế là không đúng. 

Nhưng cứ ngỡ rằng, sau tất cả những gì đã qua, Báo Lao Động nói chung, cá nhân nhà báo Đào Tuấn nói riêng đã tự rút cho mình một bài học "xương máu" và để đời thì mới đây nhất, tờ báo này lại khiến dư luận phải bàng hoàng xung quanh một câu chuyện khác và tất nhiên tư duy đưa tin vẫn là "vuốt đuôi dư luận". Câu chuyện được FB Mai Duong chia sẻ như sau: 
"Nấu cháo tại trụ sở ủy ban xã, là trò quậy phá Chí Phèo nhất mà những kẻ đầu trò khiếu kiện có thể nghĩ ra.
Ủy ban xã, tất nhiên ở địa phương làng, tất nhiên không phải là để giải quyết nhu cầu chống đói, mà chỉ giải quyết nhu cầu quậy phá.

Người ủy ban, cũng là người làng, người địa phương cả. Quanh đi quẩn lại đụng nhau nên đa số là nhẫn nhịn. Nhưng quá đà thì phải xử lý.

Khi tập trung đông người, kẻ cơ hội hoàn toàn có thể kích động để tiến tới đập phá trụ sở UB xã.

Năm 2008, trụ sở UBND huyện Văn Giang, Hưng Yên cũng bị đập phá khi các cán bộ ở đây vì tính địa phương mà chần chừ không xử lý.

Bắt là đúng.

Thử lên Hùng Vương hay Nguyễn Cảnh Chân nấu thử xem!

Báo Lao Động, thứ báo giả ngu giả ngơ bậc nhất đang cố tình khiêu khích dư luận để câu view. Họ biết chứ không phải không biết, nhưng vẫn cố tình làm vậy.
Người dân thiếu hiểu biết bị dẫn dắt còn có thể thông cảm, nhưng mang thân nhà báo đi cổ súy những hành vi này để câu viu mà bất biết có thể đem lại tai họa cho người dân khác, đó là loại mất dạy!". 
Không hiểu báo chí Việt Nam sẽ đi đến đâu khi vẫn còn những tờ báo tự đánh mất thiên chức vốn có của mình để viết báo, đưa tin không khác gì đám Hội Dân oan hay Việt Tân vẫn làm?

* Thế là đã quá rõ

Mẹ Đốp

Trong phần cuối Entry viết về chuyện 36 cử tri tại Phường Nam Đồng, Quận Đống Đa (Hà Nội) đề nghị làm rõ kết quả kiểm phiếu tại Hội nghị lấy ý kiến đối với ông Nguyễn Cảnh Bình, Giám đốc nhà sách Alfa Book. Tôi đã đặt ra sự băn khoăn kèm theo một sự đoán định như sau: "Ngoài ra có một sự băn khoăn nữa là tại sao khi yêu cầu bỏ phiếu lại bị từ chối thì có 18 người phản đối bằng cách không ký vào biên bản kết thúc Hội nghị. Vậy tại sao, trong đơn khiếu nại sau đó lại có 36 người đồng ký tên? Liệu rằng, trong chuyện này có một sự mâu thuẫn nào đó không? Thiết nghĩ, giải mã được điều này sẽ giúp chúng ta hiểu sâu hơn đâu là động cơ dẫn đến việc có lá đơn khiếu nại của 36 người đồng ký tên nói trên!" 
Nội dung đơn khiếu nại của cử tri Tổ dân phố 25 phường Nam Đồng (Đống Đa, Hà Nội) - Nguồn: Blog Tễu. 

Tuy nhiên, trong một bài viết sau đó với ý nghĩa công bố lá đơn khiếu nại của 36 cử tri Phường Nam Đồng về kết quả lấy phiếu tín nhiệm đối với cá nhân mình (được Blog Tễu - Xuân Diện Hán Nôm đăng tải lại), Nguyễn Cảnh Bình ngoài việc trích nguyên văn đơn khiếu nại thì còn thông tin thêm rằng: "Tổng cộng có 36 người ký vào đơn khiếu nại, dù có thể thêm chữ ký song do thời gian không cho phép có thêm các chữ ký ủng hộ". 

Theo cách nói của Bình thì có thể số lượng người đồng ký tên trong đơn khiếu nại sẽ nhiều hơn con số 36 cử tri nếu không vì vấn đề thời gian quá gấp gáp?

Và cứ ngỡ, cái cách nói cường điệu của Bình sẽ khiến gã cùng đám người ủng hộ tạo được một sức ép nào đó lên dư luận hòng buộc Uỷ ban bầu cử các cấp tại TP Hà Nội tổ chức lại hội nghị lấy ý kiến nơi cư trú đối với gã (tất nhiên gã sẽ không mong gì vào một kết quả khả quan hơn nhưng đó là cách mà kẻ thua trận này bày ra để làm xấu mặt giới chính quyền/ là cách để gã thêm một lần nữa thoá mạ, làm xấu đi hình ảnh chính quyền các cấp trong mắt người dân). Nhưng thật tiếc, trong khi gã đang sung sướng suy nghĩ rằng kế sách vi diệu của mình sẽ thành công thì cái thông tin không đáng nói ấy đã khiến dư luận càng đặt ra những nghi vấn tương tự. 

Cụ thể, thông tin do Bình cung cấp thêm một lần nữa khiến không ít người quan tâm phải tỏ ra nghi ngại rằng tại sao ngay tại thời điểm diễn ra Hội nghị đó >18 cử tri còn lại không ra mặt phản đối bằng cách không ký vào đơn khi kết thúc Hội nghị mà phải thể hiện sự phản đối thông qua một lá đơn khiếu nại sau đó? 

Một trong những nguyên tắc trong trong sự việc này chính là tất cả những người cùng đứng đơn (ký vào đơn) phải là cử tri được tham dự hội nghị; còn không thì việc đứng đơn của họ đều không có hiệu lực và chính quyền đương nhiên không cần phải xem xét? Và tin chắc rằng, những người đứng tên trong đơn khiếu nại đang được nói đến thừa hiểu điều này! 

Với một suy nghĩ như thế, Cơ quan thanh tra đã vào cuộc để làm rõ các nội dung được nêu trong đơn khiếu nại cũng như danh tính thực sự của các cá nhân đồng ký tên. Kết quả Cơ quan này đã bảo lưu, đồng tình với kết quả hội nghị cử tri đối với ông Nguyễn Cảnh Bình do ủy ban Mặt trận Tổ quốc Phường Nam Đồng tiến hành vào ngày 10.4 vừa qua. Ông Nguyễn Đức Thuận, Chủ tịch MTTQ phường Nam Đồng và với tư cách là chủ toạ cũng đã khẳng định: Kết quả lấy ý kiến cử tri nơi cư trú đối với ông Bình là chính xác, khách quan, công bằng, tổ kiểm phiếu trung thực, không ai can thiệp. 

Theo thông tin từ FB Pham Duc Hoan, lí do được đưa ra là 03 người không đúng chữ kí (giả mạo), 03 người không tham gia hội nghị cử tri cũng kí đơn kiện, 07 người rút khỏi danh sách kí đơn kiện. Với kết quả này thì chỉ có 26 người đứng tên trong đơn khiếu nại là chính danh và hoàn toàn phù hợp với kết quả kiểm phiếu tại hội nghị lấy ý kiến cử tri nơi cư trú (Ông Bình nhận 26/59 phiếu tín nhiệm ông Bình ứng cử Quốc hội và 16/59 phiếu tín nhiệm ông Bình ứng cử HĐND TP.Hà Nội). 

Với việc cố tình mạo danh của một số cá nhân trong đơn khiếu nại, Cơ quan thanh tra đã báo các nội dung được nêu lên và bảo lưu kết quả tại Hội nghị diễn ra ngày 10.4 vừa qua đối với Nguyễn Cảnh Bình. Cái sức ép mà Nguyễn Cảnh Bình cùng 26 người ủng hộ ông dựng nên cuối cùng đã bị phơi trần ra trước ánh sáng và chỉ với điều này thôi cũng đã là quá đủ để những ai quan tâm hiểu hơn về một chân dung ứng cử viên Đại biểu Quốc hội Nguyễn Cảnh Bình! 

Mõ dự rằng, sau chuyện này Nguyễn Cảnh Bình sẽ chẳng bao giờ dám nói thêm một điều gì về hội nghị lấy ý kiến cử tri được Uỷ ban mặt trận Tổ quốc phường Nam Đồng hôm 10.4. Con đường chính trị với gã coi như cũng đã kết thúc chỉ vì cái thói ăn thua hết sức tầm thường và ngu xuẩn của mình!



Vụ công an quật ngã người bán hàng rong: Luật sư nói gì?

Nguyễn Tuấn. Infonet

“Qua sự việc này (một người bị đình chỉ công tác, một người phải nhập viện cấp cứu) là bài học đắt giá dành cho cả hai phía người dân và người thi hành công vụ”, luật sư Ngô Đình Hoàng (Đoàn Luật sư TP.HCM) nói.

Sự việc thượng sĩ Lương Việt Hà (công an P.4, Q.6) quật ngã anh Phạm Thiện Minh Phong (SN 1989, người bán hàng rong) ở tại đường Phạm Phú Thứ, gần chợ Bình Tiên (P.4, Q.6) dẫn tới phải nhập viện, xuất huyết não bán cầu phải (Bác sĩ Nguyễn Văn Tuấn – Phó khoa Ngoại thần kinh tại Bệnh viện 115 thông tin ngày 15/4). Trong khi đó, thượng sĩ Hà đã bị đình chỉ công tác để Công an điều tra làm rõ sự việc.

Xoay quanh vấn đề này, báo điện tử Infonet có cuộc trao đổi với Luật sư (LS) Ngô Đình Hoàng (Trưởng văn phòng LS Ngô Đình Hoàng, Đoàn Luật sư TP.HCM).

Thưa LS, quan điểm của LS về hành động của người bán hàng rong phản ứng lại, không chấp hành yêu cầu của thượng sĩ Hà dẫn tới hậu quả trên? Hành vi của thượng sĩ Hà có vượt quá giới hạn công vụ hay chỉ là một sự vô ý dẫn tới hậu quả trên?

LS Ngô Đình Hoàng: Hành động của người bán hàng rong sai rành rành, không những sai trong việc không chấp hành lệnh của người thực thi nhiệm vụ giữ gìn trật tự và còn rất nhiều cái sai khác: điều khiển lưu hành phương tiện tự chế không có giấy tờ, không có đăng kiểm, không đội mũ bảo hiểm, đưa hối lộ, bán hàng hóa không có giấy phép và lấn chiếm lòng lề đường.

Và theo lời anh kể (anh Phong-PV) sau khi tỉnh táo tại bệnh viện thì anh biết vi phạm nhưng vẫn làm, đã rất nhiều lần vi phạm, đã từng bị lập biên bản về hành vi lấn chiếm lòng lề đường, khi thấy tổ tuần tra thì bỏ chạy và khi tổ tuần tra đi qua thì quay xe lại bán tiếp...

Hành vi của thượng sỹ Hà có vượt quá giới hạn công vụ hay không thì cần xác minh rõ anh công an đó có được giao nhiệm vụ hay không? Hành vi anh thực hiện với anh bán hàng rong có phù hợp điều lệnh ngành hay không? Theo trả lời trên báo chí của đại diện của cơ quan công an TP.HCM đã xác nhận anh Hà tự ý thực hiện nhiệm vụ khi không được chỉ huy phân công, cách hành xử của thượng sĩ này không đúng với quy tắc ứng xử và điều lệnh ngành. Như vậy anh Hà cũng có cái sai khi để xảy ra vụ việc đáng tiếc như thế này.

Riêng việc gây ra hậu quả chấn thương cho anh bán hàng rong, qua xem kỹ trên clip đăng trên báo, tôi nhận thấy anh Hà có hành vi cố ý khống chế anh bán hàng rong nhưng hậu quả xảy ra (gây chấn thương) là nằm ngoài mong muốn và dự liệu của anh Hà.

Nếu ai có hiểu biết về võ thuật thì sẽ hiểu đòn thế anh Hà sử dụng trong trường hợp này là thuộc trong những đòn thế phòng thủ nhằm triệt tiêu sự đòn tấn công của đối phương, khống chế và làm chủ tình hình trong mối tương quan giữa hai phía (gạt, đỡ, quăng, quật, xô, níu phối hợp tay chân và mượn lực, nương lực...).

Đó không phải là loại đòn thế chủ đích tấn công gây sát thương cho đối phương (ví dụ đấm, đá, xỉa, lên gối, thúc cùi chỏ... vào những vị trí hiểm yếu của đối phương). Anh Hà túm áo và gạt chân anh bán hàng rong để quật ngã và khống chế, sau khi anh bán hàng rong ngã hoàn toàn không có thêm bất cứ động tác nào thể hiện cố ý gây sát thương cho anh bán hàng rong.

Điều đó thể hiện ý chí anh Hà chỉ là khống chế anh bán hàng rong thôi, hậu quả xảy ra gây chấn thương cho anh bán hàng rong có thể do động tác của anh Hà quá nhanh và dứt khoát, anh bán hàng rong quá yếu không đủ sức gượng tránh đầu va đập xuống nền đường đá cứng.

Thượng sĩ Hà quật ngã người bán hàng rong (Ảnh cắt từ clip) Luật pháp công bằng, mọi người đều bình đẳng. Quan điểm LS để xử lý sự việc trên ra sao? Sau sự việc, thượng sĩ Hà đã chính thức bị đình chỉ công tác để công an điều tra làm rõ. Sự việc có phải là bài học cho cả 2 phía người dân và người thi hành công vụ?

LS Ngô Đình Hoàng: Luật pháp là công bằng. Những cái sai của anh thượng sỹ Hà thì cơ quan công an sẽ phải làm rõ đến nơi đến chốn, không bao che cho người trong ngành, nhưng cũng đừng vì áp lực của dư luận mà xử lý ép cán bộ chiến sỹ của mình để thỏa mãn tâm lý đám đông.

Trường hợp xác định anh công an đã lạm quyền dẫn đến chấn thương cho anh bán hàng rong kia thì anh công an phải hoàn toàn chịu trách nhiệm trước mọi chi phí điều trị phục hồi sức khỏe cho anh bán hàng rong cũng như những tổn thất về tinh thần và mất thu nhập do phải điều trị thương.

Chính xác, qua sự việc này là bài học đắt giá dành cho cả hai phía người dân và người thi hành công vụ.

Đối với người thi hành công vụ cần thực thi đúng điều lệnh, đúng quy trình, đúng chuẩn mực mà pháp luật cho phép những gì được làm. Nếu lạm quyền gây ra hậu quả thì phải chịu trách nhiệm về sự lạm quyền đó.

Đối với người dân, cần tuyệt đối chấp hành luật pháp, chấp hành lệnh của người có thẩm quyền, tôn trọng và tự giác không làm sai kỷ cương trật tự đô thị. Không dùng cái nghèo ra để biện minh cho những hành vi sai trái hay chống đối lại người thi hành công vụ.

Giả sử bất chấp điều cấm của pháp luật (như cấm tụ tập buôn bán dưới lòng lề đường, cấm điều khiển phương tiện mà không có giấy tờ và đăng kiểm hợp pháp, cấm dừng, đỗ xe ở nới có biển cấm, cấm đi ngược chiều, vượt đèn đỏ...) mà có hậu quả đáng tiếc xảy ra thì người chịu thiệt thời đầu tiên chính là bản thân, ngoài ra còn ảnh hưởng đến cả gia đình và xã hội.

LS Phạm Công Út (Văn phòng luật Phạm Nghiêm): "Hãy đặt mình trong trạng thái của thượng sĩ Hà"

Chia sẻ góc nhìn về sự việc trên, LS Út nói: Đây là một việc rất nhạy cảm , nếu đọc báo mà không xem clip thì mình sẽ có cái nhìn nhận và đánh giá khác và ngược lại sẽ có đánh giá khác.

Sự việc này đã dẫn tới phản ứng gay gắt của công luận khi nghe công an đánh một người bán hàng rong bị chấn thương.

Xem clip thì hiểu phần nào câu chuyện: anh bán hàng rong sấn tới, anh thượng sĩ nắm tay nắm cổ áo, gạt chân và quật ngã, chỉ duy nhất có động thái gạt chân, quật ngã khiến người bán hàng rong đầu đập xuống đường.

Không phải công an, kể cả người dân bình thường vẫn có phản ứng tự vệ nếu gặp tình huống giống thượng sĩ Hà. Dư luận dị ứng sắc phục công an, hãy đặt vị trí vào bất kỳ người nào không mặc sắc phục công an. Đặt là người dân bình thường, ai tấn công, phản xạ theo võ hoặc không theo võ sấn sổ vẫn có phản ứng tự vệ.

Sự chừng mực của người công an này chỉ duy nhất chỉ 1 lần, dừng lại và không có lần thứ 2.

Trong clip người bán hàng rong ăn vạ, ngồi dậy, phản ứng khác. Lúc đó, không biểu hiện chấn thương.

Trong clip tôi không lên án anh công an, nếu anh là người dân bình thường thì anh vẫn có phản ứng tự vệ. Tôi không bênh vực công an, cũng không ngả theo dư luận.

Hành vi của thượng sĩ Hà là phản xạ tự vệ, bất chợt để khống chế người bán hàng rong không dẫn tới hành vi tiếp theo. Theo dõi clip, tôi thông cảm và cho rằng anh này (thượng sĩ Hà-PV) không có lỗi.

Quay ngược lại, anh này (anh Phong-bán hàng rong) có lỗi, anh sấn tới người khác trước, vi phạm hành chính chưa nói.

Nói về chấn thương là điều đáng tiếc, anh thượng sĩ chỉ quật ngã người bán hàng rong duy nhất một lần rồi dừng lại, phân trần với mọi người.

Mình gửi thông điệp bạn đọc, đặt mình trong trạng thái của thượng sĩ Hà, nhất là đối với người dân, không nói mặc sắc phục hay không sắc phục trong lúc người khác tấn công mình.

Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2016

* 02 người lạ mặt đến thăm anh Phong là ai?

Chiềng Chạ
Anh Phạm Thiện Minh Phong (Nguồn: Soha New). 

"Tối 15/4, chúng tôi vào bệnh viện 115 (TP.HCM) thăm anh Phạm Thiện Minh Phong, người bán hàng rong bị công an quật ngã.
Trước đó, bác sĩ giải thích, anh Phong đang chấn thương sọ não, xuất huyết não, còn choáng, tiên lượng thế nào chưa thể nói trước được, phải cách ly, rất hạn chế giao tiếp, chỉ đủ sức gật và lắc.
Trái ngược với suy nghĩ của tôi, quanh giường bệnh của anh Phong là cả nhóm người đông đúc.
Trừ 5 chị tiểu thương và bán hàng rong cũng như một cặp vợ chồng là bạn của Phong từ hồi nhỏ, còn có những người hành xử khá kỳ lạ.
Đó là hai người đàn ông khoảng trên 50 tuổi, to cao. Họ vào, không tự giới thiệu, cũng không hỏi thăm Phong, chỉ cầm điện thoại quay chụp rất cẩn thận.
Khi chiếc điện thoại lia đến chỗ tôi đang nói chuyện với một người bạn của Phong, tôi lưu ý anh ta dừng lại và hỏi anh tại sao lại quay hình tôi mà không xin phép.
Tôi đặt câu hỏi về hành động này của người lạ mặt kia nhằm mục đích gì thì anh ta lúng túng trả lời ngắt quãng: “Chỉ quay vậy thôi... Không làm gì hết... là một tổ chức từ thiện... nhân ái... tư nhân... ở một quận nhỏ...”.
Khi tôi hỏi tên tổ chức từ thiện đó thì anh ta tránh né.
Người đàn ông còn lại cũng đưa điện thoại quay hình. Sau khi tôi tỏ thái độ không vừa lòng với việc quay hình không xin phép, họ lẳng lặng quay thêm ít phút rồi rút lui.
Sau đó khoảng 45 phút, lại một thanh niên khoảng gần 30 tuổi đẩy cửa phòng bước vào. Anh chàng này trẻ hơn, da sạm đen, cháy nắng, trông khá lam lũ nhưng vẻ mặt cũng hiền.
Thấy chúng tôi đang hỏi chuyện Phong, anh ta nhìn sang rồi xuýt xoa: “Em từ Biên Hòa xuống đây.
Cũng là người lạ thôi nhưng đọc trên báo thấy tội nghiệp quá, đêm qua em khóc nguyên đêm. Tại vì thương ảnh như là người nhà mình vậy”.
“Thương như người nhà thì có phụ giúp gì không? Sáng giờ vợ anh coi anh mệt lắm rồi đó. Anh thương anh Phong vậy thì đêm nay thức canh anh cho vợ anh Phong ngủ đi nha”, phóng viên Phạm An của báo điện tử Trí Thức Trẻ, nửa đùa nửa thật nói.
Chúng tôi quay sang nhìn thì anh chàng kia im ru, cụp mắt nhìn xuống.
Lát sau, tôi nghe anh ta "căn dặn" cho Phong: “Anh không có được ký bất cứ giấy tờ gì nha, cũng không được nhận tiền nha” (tiền của Lương Việt Hà - anh công an quật ngã Phong trong clip - mang đến xin lỗi và gửi để vợ chồng Phong chi tiêu trong bệnh viện. Hà cũng xin nhận chi toàn bộ chi phí điều trị của Phong)". 

Qua nội dung được tường thuật, rõ ràng bằng cảm quan bình thường thì sẽ không quá khó để nhận ra những điểm nghi ngờ từ 02 vị khách đến thăm anh Phong tại bệnh viện. Họ không có mối quan hệ họ hàng gì với anh Phong và các thành viên trong gia đình và hành động họ thực hiện ngay khi tiếp cận anh Phong không phải là những lời hỏi thăm kiểu "thăm nom người bệnh thường thấy" mà là chụp ảnh. 


02 người này cũng không công khai tên của tổ chức từ thiện mà chỉ nói chung chung: "là một tổ chức từ thiện... nhân ái... tư nhân... ở một quận nhỏ...”. 

Vậy câu hỏi đặt ra ở đây là 02 người này là ai? và họ đến tiếp cận, quay phim, ghi hình ảnh Phòng tại bệnh viện nhằm mục đích gì khi lí do đến "thăm nom" đơn thuần đã bị loại bỏ? 

Trong câu chuyện xô xát giữa anh Phong và anh Công an có tên Lương Việt Hà, theo nhận định ban đầu của cơ quan chức năng là lỗi đều thuộc về hai bên. Bản thân anh Phong đã phải nhập viên sau đó, còn anh Công an Lương Việt Hà cũng đang bị đình chỉ công tác để chờ xem xét kỷ luật theo đúng quy định. Anh Hà và gia đình đã đến tận nơi để xin lỗi anh Phong và xin nhận chi toàn bộ chi phí điều trị của Phong. Tuy nhiên, theo thông tin nhận được thì anh Phong và gia đình vẫn chưa nhận tiền của Anh Hà để có chi phí điều trị mặc cho rất nhiều đã khuyên anh Phong và gia đình nên nhận. 

Đây là chi tiết được cho là hết sức khó hiểu trong câu chuyện mà bản thân cả hai đều không ai muốn? Sẽ chẳng có gì đáng phải nói nếu trong câu chuyện lỗi hoàn toàn thuộc về anh Công an Lương Việt Hà? Lỗi của anh Phong là không chấp hành, chống lại người thực thi công vụ, bản tính nóng nảy đã khiến anh Hà thay vì bỏ qua hoặc có một động thái ôn hòa thì đã chọn lựa ẩu đả để giải quyết câu chuyện. Chính vì vậy, lẽ ra anh Phong nên nhìn nhận việc anh Hà chủ động tới thăm nom, xin nhận toàn bộ chi phí điều trị là nghĩa cử "sửa lỗi" và có tính hàn gắn trong cái sự việc không ai muốn đã xảy. Và nói như tác giả bài viết - Phóng viên Hoàng Xuân thì: "Điều làm lành lặn vết thương là ngăn chặn không để những việc tương tự xảy ra, chứ không phải cố khoét sâu vào cái sai của một bên, lợi dụng những bức xúc của người dân để đẩy sự việc thành cơn cuồng hận không lối thoát". 

Anh Phong không nhận tiền của anh Hà dù cho xét trên mọi khía cạnh thì đều nên làm cùng với chi tiết xuất hiện 02 người lạ với những hành động hết sức khả nghi càng khiến cho câu chuyện trở nên li kỳ hơn. Song, từ sự trùng hợp đến ngẫu nhiên của hai sự việc này chúng ta có quyền luận suy rằng, tác nhân khiến anh Phong không nhận tiền từ anh Hà và gia đình chính là do 02 người đàn ông lạ mặt này? 

Trên thực tế, trong những câu chuyện tương tự xảy ra với chủ thể một bên là lực lượng, cán bộ Công an đây không phải là lần đầu tiên các chủ thể liên quan (như Anh Phong) đã không nhận bất cứ sự đền bù nào về mặt vật chất? Họ cũng không nhận lời xin lỗi từ chủ thể là công an cho dù họ biết chắc lỗi không hoàn toàn thuộc về chủ thể đối diện. Và trước đó, trong bản thân họ chưa bao giờ xuất hiện những đòi hỏi mà xét trên một khía cạnh nào đó là hết sức vô lối và ngỗ ngược. Sự thay đổi đó gắn với những cuộc viếng thăm mà chủ thể đến thăm là người họ chưa bao giờ gặp, chưa bao giờ tiếp xúc. Họ chỉ được giới thiệu qua qua, đại khái về nhân thân, cơ quan đứng tên trước khi đi vào câu chuyện xoay quanh các cụm từ như "lên án", "bất công bằng" và đề nghị họ phải chủ động, quyết liệt trong đòi lại công bằng cho bản thân mình bằng mọi giá? Họ cũng được gieo thêm niềm tin rằng, sau họ có cả một lực lượng sẵn sàng đứng ra tranh đấu khi họ cần hoặc trong trường hợp bị thất bại thì họ vẫn được che chở và bao bọc! 

"Những viên thuốc bọc đường" như thế đã khiến họ từ những người rất đỗi vị tha và dễ chấp nhận cái sự "tốt cho cả hai" trở thành những kẻ hết sức khó thỏa hiệp hay thương lượng. 

Người viết đã cố công có một sự đối chiếu để nhận diện nhóm người là tác nhân cho sự thay đổi trên là ai thì mới hay nhận ra rằng, nó không khác gì cái cách làm của đám người trong Hội cứu lấy dân oan do Mai Xuân Dũng cầm đầu. Nó cũng giống như cái cách mà đám Việt Tân hay thực hiện. Thủ đoạn của đám người trong hai hội nhóm trá hình này là triệt để lợi dụng các sự kiện xã hội nhạy cảm và thể hiện sự đối kháng giữa một bên là nhóm dân thường và bên kia là đại diện của chính quyền để kích động. Phương thức kích động của nhóm người này thông qua hai kênh hoặc là trực tiếp (cử người đến thăm nom và trực tiếp kích động) hoặc là gián tiếp (thông qua một chủ thể khác là người thân của đối tượng và các phương tiện như điện thoại, internet). 

Bằng các thủ đoạn, phương thức này chúng đã cố tạo ra một sự đối kháng, thậm chí là rạn nứt trong mối quan hệ giữa người dân và chính quyền các cấp. Và nếu có một sự đối chiếu xa hơn thì cũng với cách này, các đối tượng dân chủ tại Y Rắc, Li bi và nhiều nước Trung Đông dưới sự hậu thuẫn của Mỹ, Phương Tây đã vin vào để tiến hành các cuộc chính biến, bạo loạn lật đổ như đã xảy ra. Vậy nên, sự nhẹ dạ, thiếu hiểu biết của các chủ thể liên quan (như anh Phong) đôi khi là điều kiện hết sức thuận lợi để đám người này có thể hành động một cách dễ dàng và biến một sự việc, hiện tượng có tính cá nhân, mang tính riêng lẻ trở nên bản chất và hết sức to tát.

Trong tình huống 02 người lạ mặt đến thăm anh Phong tại bệnh viện, may mắn thay khi hành động của chúng đã gặp phải sự truy vấn, cảnh giác của các phóng viên các báo đến đưa tin. Tuy nhiên, với những gì đã qua (không riêng gì trường hợp anh Phong) đã đến lúc bản thân, gia đình của những người như anh Phong nên có một sự cảnh giác cần thiết, tự biết đâu là việc nên làm, không nên làm thì nên chăng từ chính quyền cũng cần có những giải pháp căn cơ hơn để loại trừ các điều kiện để đám "dân chủ", "chống đối" có thể thực hiện được ý đồ xấu của mình. Và nếu có thể thì các cơ quan chức năng (cụ thể là cơ quan Công an) cần có cơ chế "bảo vệ" như bảo vệ người cung cấp chứng cứ trong các vụ án!

Gửi anh Đào Tuấn, tác giả bài viết trên tờ lao động: Cái nắm tay hay cú đá đó không phải là để dành cho dân!

Anh Đào Tuấn viết rất dài, tôi xin phản bác những ý chính thôi. bài anh viết đây : http://laodong.com.vn/…/cai-nam-tay-hay-cu-da-do-khong-phai…

Đầu tiên, anh ạ, ai cũng là dân.

Anh công an khi bỏ bộ quân phục về nhà cũng là dân và cũng ong đầu cơm áo gạo tiền cùng vợ, chưa chắc ai nghèo hơn ai đâu, anh ko phải kể lể hoàn cảnh kiểu diễm - tình.

Anh nói: "Phong không có tội. Cái lỗi, chỉ là mưu sinh vỉa hè! và quá sợ phạt nên định dắt xe đi....". hết trích.

Anh ĐÀO TUẤN đã đi xe vào 1 phố chợ chưa ?? nhẽ ra, nó là 1 phố sạch đẹp, nhưng hàng rong đã đến, từ một gánh hàng, dân dần biến nó thành cái chợ, họ bán luôn trên lòng đường, xe máy dừng mua, tiếng mặc cả cãi cọ lần còi xe, mùi rác rưởi nồng trong chiều nắng Sài Gòn 35 độ.

Anh có để ý, những người bán rong xài những xe máy hay những đồ rất rẻ tiền không ?? họ hiểu luật và chấp nhận bị thu, đống xe rẻ tiền lẫn dụng cụ của họ chất đống như rác, mới anh đến xem. Thoạt nhìn, tôi đố anh dám gọi xe của họ là xe máy đó ??

Đó là cách lách luật, họ chấp nhận bị thu sạch vẫn rẻ hơn nộp phạt.

Anh nói Phong không có tội gì là sai, tôi nói: Phong có có tội, tội là cản trở giao thông, bán hàng không có kiểm định an toàn, trốn thuế và rất có thể đầu độc đồng bào bằng những hoa quả phủ đầy hóa chất mà ko ai quản đc.

Anh nói: "Nói thật, cảm giác của tôi khi xem cái clip đang được chia sẻ chóng mặt trên mạng xã hội kia chính xác là giận dữ, là bất nhẫn, là không thể chịu nổi! Tại sao một vi phạm hành chính nhỏ mà lại bị chà đạp, bị đánh đập thô bạo, bị đối xử bạo lực đến như vậy?.." .... hết trích .

Tôi cũng xem clip, và tôi thấy anh Phong cố đào tẩu, giằng co, và có ý xô xát với anh công an.

Clip đó đây mời anh xem kỹ:

Một xã hội cần thượng tôn pháp luật, quý anh ạ, lúc này, giàu nghèo như nhau, anh không thể lơ là cho họ chỉ vì họ nghèo, anh công an đã làm đúng phận sự, và khi bị bật lại, anh hoàn toàn có quyền khống chế đối tượng. Hay anh ca thả anh hàng rong đi hoặc quỳ lạy ảnh để mời đc về phường ? 

Các anh tung hô công an khống chế cướp, trộm, côn đồ, ăn cắp, tại sao các anh lại phân biệt đối xử với cùng 1 hành vi khống chế 1 người phạm luật, chỉ vì anh ta nghèo ??? 

Hay nghèo được phép phạm luật, thế thì tôi thua anh rồi ??

Anh nói về tình trạng bệnh tật của anh Phong sau cú khống chế của ca, đó là tại nạn, là người dân thượng tôn luật pháp, cái anh Phong cần làm là nghe lệnh công an, hãy xuống xe, về phường giải quyết, rất có thể anh Phong được họ tha bổng sau đó vì nghèo, nhưng đầu tiên, là 1 công dân, anh phải tuân theo người đang đại diện cho pháp luật, chứ không phải chống đối. 

Bên Mĩ hay Anh, anh Phong sẽ bị bắn chết đó, nếu cần, tôi cho anh xem clip số phận những người chống đối cảnh sát.

Anh cũng viết: "Tôi chỉ biết đó là một vết nhơ. Rất nhơ trên khuôn mặt xã hội về lý thuyết luôn đề cao dân quyền.Và một vết nhơ, chỉ có thể tẩy rửa bằng cách đưa ra khỏi lực lượng công an nhân dân những viên công an đánh dân còn quá là đánh kẻ thù! Bởi bất luận họ vi phạm gì thì cái nắm tay hay cú đá đó không phải là để dành cho dân! " hết trích.

Anh nói đó là "VẾT NHƠ" là anh hoàn toàn cưỡng tình đoạt lý. 

Những nhân viên đang cố gắng làm đẹp phố phường sẽ phiền lòng, họ không vui gì khi thu đồ của những người hàng rong nghèo, không vui khi phải khống chế, nhưng họ phải làm để Saigon không tràn ngập toàn đồ rác rưởi.

Và nếu cái gọi là “vết nhơ” của anh thành hiện thực, đuổi anh công an mẫn cán đã làm đúng nhiệm vụ của mình, thì rất có thể giao thông Sài gòn sẽ kẹt cứng vì hàng rong ba gác, và một sáng cuối tuần, anh và vợ bị đánh thức bởi một người lạ mặt với một cái xe ba gác, đứng ngay đầu gường ngủ của anh mà rao: “Ai bánh mì nào !!!!

Để kết thúc, tôi xin đc ví dụ nhỏ, một anh kê dao vào cổ anh, cướp xe máy của anh, và khi bỏ đi, nó nói: Tôi nghèo quá phải làm vậy...

Anh Đào Tuấn trả lời tôi, anh có tha thứ cho anh cướp nghèo đó ko, hay anh đào mả tổ lũ công an và chửi họ lơ là cảnh giác ?

Nguồn: ở đây

* Cần có một sự nhìn nhận nghiêm túc hơn!

Mẹ Đốp

Cho đến thời điểm, sau khi các ủy ban bầu cử (từ Trung ương cho đến điạ phương) chốt danh sách ứng viên Đại biểu Quốc hội sau vòng hiệp thương thứ 3, không một nhà "dân chủ" Việt nào có tên để có thể đi tiếp. Nguyên nhân chính là việc đa phần đám người này nhận được rất ít phiếu tín nhiệm tại hội nghị lấy ý kiến cử tri nơi cư trú. Tuy nhiên, sẽ chẳng có gì đáng nói nếu đám người này tự biết thân, biết phận và im lặng sau tất cả những gì đã qua. Nhưng chúng đã nói, đã kiến nghị thay vì im lặng và đương nhiên, với một đám người năng lực vốn đã có hạn, cách ứng xử thì càng có vấn đề thì việc lên tiếng có chăng chỉ làm chúng xấu đi trong mắt dư luận mà thôi. 


Có thể đơn cử ra một số ví dụ cho điều này như: nhà dân chủ Nguyễn Kim Môn trong khi lí giải nguyên nhân mình chỉ nhận được có 3/81 phiếu tín nhiệm tại hội nghị lấy ý kiến cử tri nơi cư trú đã cho rằng: "Tôi đã tham gia vào quá trình ứng cử vòng 2 và vừa có tham gia hội nghị cử tri nơi cư trú ( thực chất lại chỉ là nơi tạm trú) vào hồi 19h30 ngày 9/4/2016 tại trường tiểu học B thị trấn Văn Điển". Và sau phát biểu này, rất nhiều người đã đặt ra câu hỏi về sự trung thực của Môn trong khai báo các nội dung hồ sơ tự ứng cử Đaị biểu Quốc hội. 

Ngông nghênh hơn một chút, ứng viên Đại biểu Quốc hội tự do đến từ Nghệ An - Ngô Xuân Phúc đã làm nổi sóng dư luận sau khi phát ra những lời lẽ hết sức khó nghe, hợm hĩnh: "Nếu đảng đồng ý từ sáng mai tôi sẽ chính thức kêu gọi toàn bộ anh em công dân lề trái và các ứng viên tự do dừng mọi hoạt động ứng cử để dân đỡ khổ hơn, đỡ nợ nần thêm, cam đoan của chúng tôi là trước khi có thay đổi sẽ không để người dân khổ hơn". Sau phát biểu này, trong khi phía Chính quyền chưa có bất cứ phản ứng nào nhưng có người đã hỏi rằng: Liệu rằng, Ngô Xuân Phúc có thực sự uy tín để có thể kêu gọi "toàn bộ anh em công dân lề trái và các ứng viên tự do dừng mọi hoạt động ứng cử" hay chăng đó chỉ là miệng lưỡi của kẻ sàm ngôn, phát biểu mà không nghĩ người khác cười? 


Cá nhân thứ 3 tôi muốn nhắc đến là ứng viên Đại biểu Quốc hội Nguyễn Cảnh Bình - Giám đốc nhà sách Alfa Book. Mặc dù trong đơn kiến nghị gửi tới Ủy ban bầu cử TP Hà Nội về kết quả lấy ý kiến cử tri nơi cư trú đối với các ứng viên Đại biểu Quốc hội khóa XIV và đại biểu Hội đồng nhân dân TP Hà Nội nhiệm kỳ 2016 - 2021 của 36 Cử tri phường Nam Đồng (Đống Đa, Hà Nội) không thể hiện rõ có hay không vai trò đứng đằng sau của ông Nguyễn Cảnh Bình; hay nói rõ hơn, đó có phải là sản phẩm do ông Bình tạo dựng nên. Tuy nhiên, dù là sản phẩm của ai đi nữa (ông Bình hay 36 Cử tri phường Nam Đồng (Đống Đa, Hà Nội) thì việc kiến nghị "bỏ phiếu lại" do không đồng tình với kết quả kiểm phiếu đều hết sức vô lối. Bởi không lẽ cứ hễ không đồng tình trong bất cứ chuyện gì đều được làm lại. Cơ chế "bò nhai lại" có chăng chỉ nên được diễn ra trong các trò chơi của con trẻ mà thôi! 


LS Lê Văn Luân (Ảnh: Tại đây). 

LS Lê Văn Luân là một trong số những cái tên chịu thất bại trong hội nghị lấy ý kiến cử tri nơi cư trú và đây cũng là nguyên nhân khiến Luân trở thành người xem trong đợt bầu cử Đại biểu Quốc hội và Hội đồng nhân dân sắp tới. Và do được biết Luân là một luật sư thuộc đoàn luật sư TP Hà Nội nên qua suy nghĩ của bản thân, Luân sẽ không ngớ ngẩn đến mức nói ra những điều dễ bị quy kết, lên án. Ấy vậy nhưng, tất cả đã sai lầm. Lê Văn Luân đã lên tiếng mặc dù không quá sớm song nó vẫn không tránh được những sai lầm mà các ứng viên tự do bị loại đã mắc phải. 

Trang Fanpage Vận Động Ứng Cử Đại Biểu Quốc Hội 2016 tường thuật chi tiết phát biểu của Luân như sau: "Hôm nay, trên facebook cá nhân, Luật sư Luân Lê nêu lên quan điểm "Phải sửa luật bầu cử". Ông viết: Bốn ứng cử viên thuộc diện tự ứng cử sáng giá ở Hà Nội đã bị rơi rụng hàng loạt sau vòng hiệp thương thứ 3 chỉ vì lý do "do cơ cấu và số lượng có hạn" nên phải "so bó đũa, chọn cột cờ" và từ đó loại họ mà chẳng còn lý do nào nữa (cùng 42 người tự ứng cử khác). Những người tài, có nhân tâm và tiến bộ rồi cứ chơ vơ trong cuộc đời này với những tiếng thét gần như vô vọng.

Điều đầu tiên và cốt yếu là phải thay đổi Luật Bầu cử đại biểu quốc hội, theo đó phải quy định bỏ cơ chế đảng cử dân bầu, nới rộng tỷ lệ người tự ứng cử từ 40 đến 50%, bỏ cơ chế cơ cấu và hiệp thương, người tự ứng cử được tự do vận động tài chính, vận động nhân sự, tìm sự ủng hộ trực tiếp của cử tri thông qua các cuộc tiếp xúc, diễn thuyết, tranh luận trước toàn dân chúng, chỉ có như vậy thì mới mong đất nước có người tài đại diện cho dân và đưa đất nước đi lên'. 

Ở đây, người viết chưa bàn vội đến chuyện đúng hay sai trong phát biểu hậu thất bại của Lê Văn Luân. Chỉ xin được nói lại với Luân rằng tại sao trước thời điểm cũng cách bầu cử ấy, Luật bầu cử ấy nhưng tại sao Luân không hề có bất cứ một quan điểm nào, đại loại như cần phải thay đổi Luật bầu cử cho phù hợp thề này, thế khác? tại sao phải chờ đến khi thất bại thì mới đứng lên kiến nghị thay đổi?

Rõ ràng, trong suy nghĩ ngay từ đầu của những người như Luân đã có một sự thỏa hiệp; họ không quá quan tâm đến chuyện cái bộ máy được hình thành trên cơ sở bầu cử sẽ ra sao? Họ chỉ quan tâm bản thân sẽ làm gì để có thể đạt được mục đích của mình - trở thành những ông nghị, bà Nghị rồi sử dụng chính những cương vị đó để "thay đổi thể chế" (?). Sự vô tâm, không quá quan tâm tới những điều có tính nguyên tắc đối với hoạt động đang tham gia đã khiến rất nhiều người trong số họ sau thất bại thay vì cố công vắt óc suy nghĩ để tìm ra được một cái lí do cho thuyết phục và đỡ ngượng ngùng thì đã không ngần ngại đi tới yêu cầu một trụ cột pháp lý quan trọng nhất đối với hoạt động bầu cử Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp đang diễn ra.

Vậy nhưng, như đã nói ở trên sự muộn màng đã khiến cho cái kiến nghị tưởng như phù hợp đó trở nên kỳ quặc và vì thế, sau Nguyễn Kim Môn và Ngô Xuân Phúc, Luân được biết đến với cái phương châm "mất mùa bởi tại thiên tai" hết sức quen thuộc của đám dân chủ Việt thất sủng trước thềm bầu cử vừa qua.

Như vậy, kể ra thì ngay trong hoạt động tự ứng cử Đại biểu Quốc hội vừa qua, đám dân chủ Việt đã tự trưng ra một bộ mặt không mấy thiện cảm trước dư luận. Họ không nói quá nhiều khi bắt đầu tham gia nhưng đến khi tất cả đã an bài (thất bại) thì họ lại dựng lên đủ lí do; song điểm giống giữa các lí do đều không thuyết phuc, thậm chí có lí do mới đọc qua đã biết là dựng chuyện...

Chính vì vậy, đã đến lúc nên có một cái nhìn nhận nghiêm túc hơn về hiện tượng "dân chủ" tham gia tự ứng cử Đại biểu Quốc hội. Liệu có cần thiết không khi để một đám người không dám nhìn thẳng, nhìn thật vào thất bại tham gia sự kiện chính trị 05 năm một lần này? Và cùng với việc nhận thức đúng hơn bản chất, mục đích của đám dân chủ trong tự ứng cử Đại biểu Quốc hội vừa qua thì cũng đã đến lúc chúng ta cần thiết lập được cơ chế đủ sức để phân biệt, xác đoán được đâu là người thực tâm, toàn tâm toàn ý trong việc tham gia để trở thành đại biểu của các cơ quan dân chủ/tránh được tình trạng những kẻ tham gia vào chỉ để phá hoại, làm vẫn đục, xói mòn niềm tin của người dân vào hoạt động của Quốc hội, Hội đồng nhân dân các cấp như đã xảy ra trong thời gian vừa qua!