Kính Chiếu Yêu
Sau vở kịch tưởng tượng về "Cuộc đấu đá ngầm đằng sau vụ nhà báo Đỗ Hùng bị tước thẻ" để tranh giành vị trí Bộ trưởng TTTT trên Viet-studies, Bauxite bị bóc mẽ, hạ màn. Tuy nấp dưới cái tên Bích Minh nhưng ai cũng biết đấy là bài của Lái Gió. Tưởng rằng, bị bóc mẽ hắn sẽ chừa vì xấu hổ nhưng trên Ba Sàm hôm 15/9, Lái Gió Bùi Thanh Hiếu lại lải nhải gieo gió.
Được Việt Tân và quỹ NED móc đi đào tạo ở Đức, nay đã mãn khóa nhưng vẫn vong quốc, có lẽ vì sợ (hoặc muốn kiếm cớ ở lại), Bùi Thanh Hiếu lại dốc vốn liếng học hành mấy năm bằng tiền của chủ để tung chưởng tiếp qua bài viết: "Gay gắt tranh quyền kiểm soát truyền thông". Con cà con kê, tràng giang đại hải với mớ thông tin tự tưởng tượng cùng lối ngụy biện ngớ ngẩn nhất, Bùi Thanh Hiếu cho thấy hắn là một đứa ngu lâu khó đào tạo. Ngót 3 năm học về "Đấu tranh bất bạo động" bằng ngòi bút, vậy mà đọc bài viết của hắn mà thấy thảm hại toàn diện!
Vì để vã cho hắn một cái cho chừa cái thói "ngu mà tỏ ra nguy hiểm" nên tớ phải nén lại mà đọc cho hết cái mớ bòng bong, dây cà dây muống của hắn. Đọc xong, thì ra chỉ có thế này:
Vở kịch mới mà Hiếu sáng tác là, ông Trương Minh Tuấn (Thứ trưởng TTTT), để tranh giành vị trí Bộ trưởng với hai ông Trần Bình Minh (VTV) và ông Nguyễn Mạnh Hùng (Viettel) nên đã làm màu bằng cách thu thẻ nhà báo của Đỗ Hùng, lên tiếng về vụ nhà báo Nguyễn Ngọc Quang ở Thái Nguyên bị hành hung để lấy lòng ông Phạm Quang Nghị (UVBCT). Tuy nhiên đối phương của ông cũng có thế lực vì một vị đang là UVTƯ, còn vị kia là đệ tử của đương kim Thủ tướng!
Hô hô, Lái Gió ơi là Lái Gió, cậu làm như cậu là trưởng ban tổ chức trung ương, nắm trong tay hồ sơ nội bộ ĐCSVN vậy. Phái này phái kia, nhóm này nhóm nọ, nhân sự nhân siếc, yếu kém nặng nhẹ, tranh chấp tranh đoạt... Lái gió biết tuốt. Đến cố nội nhà Lái Gió là CIA còn mù tịt huống hồ thằng con hoang đang nằm gầm chạn tận bên ngoại quốc. Chỉ với trò hàm hồ lươn chạch này củng đủ để thiên hạ sổ toẹt vào toàn bộ bài viết của chú mày rồi cần gì mất thời gian.
Thực ra, nhận dạng ra Lái Gió không khó vì quay đi, quay lại hắn cũng chỉ có một bài là dựng chuyện vu cáo bằng cách tưởng tượng ra chuyện thối rồi la liếm, rên rẩm rằng thứ ngon đấy, ăn đi. Sự đời, chỉ với một người có tri thức bình dân, người ta cũng có thể phân biệt một phát biểu mang tính ngụy biện với một phát biểu logic, vậy mà Lái Gió còn không hiểu nổi điều đó để mà hư cấu cho "khoa học" nên cứ "lạy ông con ở bụi này".
Cái lối ngụy biện theo kiểu lừa đảo, phát biểu không dựa vào lí lẽ logic, đưa ra các dữ kiện bịa đặt rồi dẫn đến một kết luận bản chất đã quá thô thiển rồi. Cái đó chỉ có trong xảo thuật chiến tranh tâm lý cổ xưa, khi không có thông tin thì mới lừa được người cả tin. Kiểu như lối tuyên truyền của mấy anh Ngụy ba que mô tả "năm thằng cộng sản đu một cành đu đủ không gãy" vì vậy công sản đói lắm. Đến thằng bệnh đao nó còn chả tin. Vậy mà Lái gió vẫn vận dụng cho ngày nay thì chẳng ai ngửi được.
Có điều, tại sao những ngụy biện kiểu đó của Lái Gió vẫn còn có mặt trên Ba Sàm? Đơn giản, vì đám Ba Sàm cũng một duộc như Lái Gió cả. Nghĩa là một lũ bệnh đao hết, chúng viết cho chúng đọc, chúng tự sướng với nhau, vậy thôi. Nó vẫn có khách hàng, khách hàng là đám cùng hội cùng thuyền như Bauxite, Dân Làm Báo, Dân Luận, Tễu... Vẫn còn người, dù ít hay nhiều, hóng hớt chuyện lạ, giật gân.
Có lẽ, ở một khía cạnh nào đó nó cũng có giá trị, giá trị dùng làm thông tin đưa lại cho mấy cái trang Ba Sàm, Baxite nói trên cùng mấy cái đài RFA, RFI, BBC... Điều này cũng không đến nỗi tệ, bởi vì nó cũng là một cách moi tiền các ông chủ mà sống. Đôi khi, nó cũng có thể tạo được sự ngộ nhận ở những người không chịu khó suy nghĩ, nhất là những người còn mang nặng cảm tính, thụ động.
Lái Gió ơi, cái thời làm mưa làm gió của thông tin bịa đặt đã qua rồi. Dân chúng bây giờ, sau một thời ngộ độc vì thông tin giả đã trở nên cảnh giác, đã biết phân tích, đánh giá những thông tin thu thập được từ những nguồn không chính thống rồi. Câu nói đầu lưỡi "mạng ấy mà" đã trở nên phổ biến rồi. Bỏ cái lối dựng chuyện ấy đi kẻo chủ chê là "toi cơm", không khéo nó còn nện cho vì làm nó cũng bị vạch mặt.
Này Lái Gió, nhân đây bố chỉ cho con thấy, từ khi con mon men vào nghề bồi bút đến nay chỉ rặt một dòng: bôi nhọ cá nhân, xuyên tạc sự thật, vu cáo, chụp mũ, suy luận theo cảm tính, mỉa mai, chửi bới v.v… chứ chẳng còn ngón gì khác sao. Những món ấy ở VN đã ngán lắm rồi.
Xem ra, từ ngày sổng chuồng càng sủa tợn.
Xem ra, từ ngày sổng chuồng càng sủa tợn.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét