Thứ Hai, 31 tháng 8, 2015

Những đánh giá phiến diện, cực đoan về sự phát triển đất nước

Mõ Làng: Bài đáng đọc trên Nhân Dân "Những đánh giá phiến diện, cực đoan về sự phát triển đất nước"



Ý nghĩa tích cực của việc đánh giá, phản biện… các sự kiện, hiện tượng trong xã hội trước hết phụ thuộc vào sự tiếp cận vấn đề một cách toàn diện, khách quan. Xa rời nguyên tắc xem xét này, sẽ dễ rơi vào xu hướng phiến diện, cực đoan,… làm sai lệch bản chất và tác động tiêu cực tới nhận thức của xã hội và công chúng. 

Gần đây tại một hội nghị, một chuyên gia kinh tế có dẫn lại câu nói đùa của người ở Ngân hàng thế giới (WB) rằng: “Việt Nam có lẽ là mô hình kỳ lạ nhất thế giới… Đó là nước không chịu phát triển!”. Lập tức trên báo chí đã xuất hiện các bài viết như: Việt Nam là mô hình kỳ lạ nhất thế giới: Nước… không chịu phát triển!, Thêm những sự thật đắng lòng về kinh tế Việt Nam, Nghĩ về câu nói “một quốc gia không chịu phát triển”,…! Loại bài này lập tức được chia sẻ trên in-tơ-nét, kèm theo bình luận của một số “nhân sĩ, trí thức” vốn lâu nay vẫn lấy facebook làm môi trường sinh tồn. Việc khai thác thái quá một câu nói đùa đã không chỉ cho thấy lối đưa tin, bình luận phiến diện về một hội nghị, mà dường như còn cho thấy trong đó có sự thiếu khách quan của người viết? Bởi, dù sự phát triển đất nước còn chưa đáp ứng được những gì chúng ta mong mỏi, kỳ vọng thì cũng không nên sổ toẹt những thành quả mà chính người viết các bài báo ấy đã và đang được thụ hưởng. Bởi, dù ý kiến của người ở WB là điều để chúng ta cần tham vấn, thì cũng không nên nhân cơ hội này để soi mói, bới móc, rỉa rói,… Vì đó là một trong các phương diện thể hiện phẩm chất đạo đức nghề nghiệp của người làm báo.

Lâu nay trên in-tơ-nét và một số tờ báo (nhất là báo điện tử), cái nhìn phiến diện như đang tồn tại ở không ít người, trong đó có một số nhà báo, mà nổi lên là hiện tượng cắt xén ý kiến người khác, lấy câu nói chưa được cân nhắc cẩn trọng làm luận cứ chỉ trích. Từ lối tiếp cận như thế, họ la lối “văn hóa xuống cấp đến mức chạm đáy”, hoặc nhân danh quốc thể, họ rùm beng về “nỗi nhục quốc thể” khi ai đó tới Nhật Bản, I-ta-li-a, Thái-lan, Xin-ga-po,… chứng kiến dăm ba hành vi xấu của một số người Việt! Đó là lối đưa tin và bình luận bất chấp sự thật, khiến không thể không nghi ngờ động cơ của người viết? Ví như khi dẫn lại, bình luận câu nói đùa kể trên để đưa ra vài dự báo, kịch bản u ám, chẳng lẽ người viết không quan tâm khảo sát trên bình diện rộng để bài báo đạt tới chuẩn mực của sự khách quan? Bởi, ngược lại với lời than vãn của một số facebooker, blogger rằng “Việt Nam là nước không chịu phát triển” thì năm 2014 tổng sản phẩm quốc nội (GDP) Việt Nam đạt 186,20 tỷ USD (gấp 3,2 lần so với GDP năm 2006); từ năm 1985 đến năm 2014, tốc độ tăng trưởng GDP trung bình của Việt Nam đạt 6.3%; trong bảng xếp hạng Sức mua tương đương (PPP) Việt Nam xếp sau Ấn Độ. Như ý kiến của nhà báo E.Phin-le-tơn (E.Fingleton) thì đó là sự phát triển ngoài kỳ vọng. Trong bài báo Cán cân tương lai của Việt Nam: tương đồng với Trung Quốc hay Ấn Độ? (Weighing Vietnam’s future: China-style over-achiever or India-style over promiser?) trên forbes.com ngày 30-5-2015, ông viết: “Các số liệu thống kê về tình hình kinh tế Việt Nam cho thấy nước này đã gia tăng giá trị xuất khẩu của họ gấp 150 lần so với cuối những năm 80 của thế kỷ trước. Rõ ràng nó vượt trội hơn Ấn Độ (tăng 30 lần) hay Trung Quốc (39 lần). Dĩ nhiên, Việt Nam có xuất phát điểm thấp hơn so với hai quốc gia trên. Dẫu vậy, con số này cũng vô cùng ấn tượng. Các số liệu về sức mua tương đương trên đầu người (PPP) của Việt Nam cũng đáng chú ý. Số liệu mới nhất cho thấy PPP của Việt Nam là 5.600 USD, nghĩa là bám đuổi gần kịp Ấn Độ với 5.800 USD… Khi so sánh PPP của Việt Nam trong những năm 80 chỉ đạt dưới 200 USD, Ấn Độ là 290 USD và Trung Quốc là 320 USD, sẽ thấy sự khác biệt lớn. Việt Nam đã thu hẹp khoảng cách với Ấn Độ khi PPP nước này tăng hơn 28 lần (Ấn Độ là 26). Dù chưa thể đứng ngang với Ấn Độ, Trung Quốc, nhưng Việt Nam đang cho thấy họ có triển vọng để thoát khỏi diện những quốc gia thuộc thế giới thứ ba”. Còn trong bài Làm thế nào để không mắc sai lầm trong việc xây dựng thương hiệu tại Việt Nam (How not to get blindsided building a brand in new Vietnam) cũng trên forbes.com ngày 23-6-2015, ông S.Mi-sơ-ra (S.Mishra) - Giám đốc điều hành một công ty quảng cáo tại Việt Nam, nhận định: “Việt Nam là chìa khóa quan trọng trong chiến lược phát triển của nhiều tập đoàn lớn (…) Hiện nay thị trường tại nhiều thành phố lớn ở Việt Nam đang bão hòa, nhưng lại có rất nhiều hứa hẹn tại những vùng nông thôn. Khác với In-đô-nê-xi-a, Trung Quốc hay Ấn Độ, trình độ hiểu biết của người Việt Nam ở các vùng nông thôn tương đối cao, sức mua sắm của họ khá lớn nhờ các cải cách về đất đai và nguồn lợi thu được từ xuất khẩu nông sản”… Đó là hai trong số rất nhiều nhận xét tích cực về sự phát triển kinh tế của Việt Nam. Tất nhiên, không vì thế chúng ta thỏa mãn với những lời khen, nhất là trong bối cảnh nền kinh tế Việt Nam còn rất nhiều khó khăn, đang phải đối đầu với sự cạnh tranh quyết liệt trong bối cảnh hội nhập kinh tế quốc tế ngày càng sâu rộng, nhưng đó là các nhận xét khách quan, rất đáng tham khảo.

Trong khoa học, kỹ thuật và công nghệ cũng vậy. Đây là lĩnh vực Việt Nam còn tụt hậu so với thế giới, nhưng thật khó chấp nhận các ý kiến tiêu cực, phản ánh không đúng sự thật như: “nghịch lý kỹ sư đông, Việt Nam không làm nổi ốc vít”. Viết như thế, chẳng lẽ người ta không cần biết Việt Nam sản xuất thành công chip 24 bit đầu tiên (trước đó là chip SG8V1 được ứng dụng nhiều trong chế tạo máy điều hòa, máy đo huyết áp, điện kế điện tử, thiết bị giám sát hành trình)? Chẳng lẽ người ta không băn khoăn với câu hỏi nếu sản xuất - kinh doanh yếu kém liệu trong 7 tháng đầu năm 2015, doanh thu hợp nhất của FPT có đạt 22.535 tỷ đồng, tăng 26% so với cùng kỳ (đáng chú ý trong đó khối Công nghệ doanh thu 4.138 tỷ đồng tăng 32%, lợi nhuận trước thuế 443 tỷ đồng, tăng 19%; Toàn cầu hóa đạt doanh thu 2.517 tỷ đồng, tăng 46% so với cùng kỳ…)? Rồi nhiều người lớn tiếng mạt sát, dè bỉu người đứng đầu Công ty an ninh mạng BKAV, nhưng cố tình quên không cần biết thành tích thầm lặng của BKAV khi tham gia phát triển công nghệ thông tin ở Việt Nam? Và thử hỏi họ nghĩ gì khi mới đây, lần thứ hai liên tiếp đại diện của Việt Nam giành chiến thắng tại cuộc thi ABU Robocon?

Tương tự với những hiện tượng nêu trên là sự nhìn nhận, đánh giá của một số cá nhân về văn hóa - xã hội. Những cụm từ như “nhục quốc thể”, “khát lòng nhân hậu”,… đang được một số người thích thú sử dụng trong khi chính họ có khi chưa từng đặt chân tới vùng sâu, vùng xa giúp đỡ người nghèo, chưa từng có mặt ở Ngày hội hiến máu nhân đạo... Gần đây, khai thác thông tin từ trang facebook một du khách Việt đến Expo Milano 2015 mà không rà soát, kiểm chứng, một tờ báo coi đó là “nhục quốc thể” và hàng nghìn “tín đồ mạng xã hội” lập tức xông vào bình phẩm, chê bai như chính họ có mặt ở Expo Milano 2015. Đến khi mọi thứ sáng tỏ, gian nhà trưng bày của Việt Nam tại Expo Milano 2015 được đánh giá là một trong 12 kiến trúc đẹp nhất tại đây, và có lượng du khách đông, ổn định… thì người ta lại quay ra vặn vẹo về “đạo ý tưởng”! Lẽ nào không bới móc, soi mói người khác thì những người như thế không thể sống nổi, như nhận xét của Ths Tâm lý Nguyễn Hà Thành trong bài Nhục quốc thể hay người Việt đang lên đồng tập thể đăng trên infonet.vn ngày 15-8-2015: “Nhục quốc thể là thứ chung chung, nhưng nếu ai ai cũng gào lên nhục quốc thể thì chẳng khác gì một cuộc lên đồng tập thể”. Với giáo dục cũng vậy, đó là vấn đề hệ trọng của mọi quốc gia, các vấn nạn mà giáo dục ở Việt Nam đang gặp phải như cải cách chương trình phổ thông, đào tạo theo chương trình chất lượng cao hay phổ cập giáo dục, bạo lực học đường, cải thiện môi trường giáo dục, phong cách dạy học… cũng là những thách thức buộc chúng ta phải giải quyết triệt để, có hiệu quả. Thế nhưng, lẽ ra cần suy nghĩ và đóng góp ý kiến một cách thiện chí với ngành giáo dục thì lại có người chỉ dựa trên ý kiến của một học sinh nhỏ tuổi để chỉ trích nặng nề, rồi lấy quan niệm giáo dục của một nhóm người ra làm “mẫu mực”? Đó là chưa kể góc nhìn và sự đánh giá bất công đối với nhiều lĩnh vực, ngành nghề khác trong xã hội. Mà hầu hết các quy kết kiểu này thường ra đời từ cảm nhận bâng quơ như “tôi thấy, tôi được nghe, có người nói với tôi, ai đó từng nhận xét…”. Cá biệt, có người còn mượn lời mấy “vị khách, chuyên gia giấu tên” là người nước ngoài như một giám đốc người Nhật Bản, một du khách đến từ I-ta-li-a, một nhà khoa học đến từ tổ chức A, B, C… Tất cả đều là ý kiến “khẩu thiệt vô bằng” của mấy cá nhân không xác định danh tính, nhưng vẫn được người ta coi là bằng chứng, luận điểm để đem tới hội nghị, hội thảo, diễn đàn hoặc đưa lên mạng xã hội. Và thật kỳ lạ khi một số nhà báo thay vì tìm kiếm các ý kiến khách quan, có cứ liệu chi tiết, cụ thể, phân tích xác thực,… lại chỉ chăm chăm soi mói, tìm kiếm quan điểm phiến diện, trái ngược để đưa vào bài viết!

Sau gần 30 năm tiến hành công cuộc đổi mới đất nước, Việt Nam đã có bước phát triển mạnh mẽ, không thể phủ nhận. Nhưng khi phát triển chưa tương ứng với điều chúng ta mong mỏi thì mọi công dân cần nỗ lực, toàn tâm, toàn ý đóng góp đẩy nhanh sự phát triển. Và khi đánh giá, phản biện cần tỉnh táo, phân tích khách quan, toàn diện để đưa ra ý kiến đúng đắn, có tính xây dựng. Còn đánh giá, phản biện theo lối cảm tính, chủ quan, thậm chí từ tâm thế hằn học, thì chỉ cản trở sự phát triển, xúc phạm những tập thể, cá nhân vẫn đang ngày ngày đóng góp trí tuệ, tài năng cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

ANH QUÂN
Nguồn: Nhân Dân

Món nợ phụ nữ Việt ở Trung Hoa

Kính Chiếu Yêu: Bạn Sự Viễn lấy tiêu đề cho bài viết là "Món nợ Trung Hoa", thấy không vừa ý lắm nên mình đặt lại theo gợi ý của bạn Chí Cường.


          Một cô dâu Việt ở xóm núi Trần Địa, huyện Nam Bình (Phúc Kiến - Trung Quốc)

1.Mấy bữa nay, điện thoại của tôi lại nhận được cuộc gọi của bà Kiều, một người đàn bà bán vé số ở huyện Cần Giuộc (Long An) để tìm cách cứu đứa con gái, được gả làm vợ một người đàn ông ở miền duyên hải Triết Giang (Trung Quốc) từ cuối năm 2013.

Chính xác là bà Kiều đã gọi cho tôi từ hơn một năm trước, khi con gái bà gọi điện về cầu cứu vì bị đánh đập, bị đưa đến một nơi không rõ địa chỉ ở Triết Giang, cách nơi ở ban đầu 8 giờ xe chạy, rồi sau đó mất liên lạc.

Thông tin quá mù mờ ấy làm tôi không biết phải giúp bà làm sao đây, khi mà con gái bà được gả cho người chồng Trung Quốc sau một đám cưới chỉ với...1 bàn tiệc ở Đầm Sen. Rồi lên máy bay, bay thẳng về xứ lạ, trong người không có nổi tấm giấy kết hôn.

Bà Kiều gọi cho tôi nhiều lần, bằng nhiều số điện thoại khác nhau, lần nào cũng giọng bà cũng thảng thốt, có khi như van nài, tôi biết mình không làm gì để giúp bà được ngoài việc lắng nghe. Nhưng rồi nhiều đêm, 2 – 3 giờ sáng, trước giờ cầm xấp vé số từ Cần Giuộc lên chợ Bình Chánh để bán, bà lại gọi tôi, trách móc, chửi bới: “Mấy người chỉ muốn tui nói cho nhiều để có thông tin viết bài mà không giúp gì được tôi hết”. Nói rồi, vài ba bữa bà lại gọi tiếp, giọng như cầu cứu van xin, có khi còn hỏi có thể đi cùng bà sang Trung Quốc tìm con.

Tôi lặng thinh nghe bà chửi, không giải thích được, cũng không dám nhận lời đi Trung Quốc tìm con cùng bà. Vì địa chỉ con gái bà ở Triết Giang (Trung Quốc) không có, tên người “con rể” cũng không rõ và danh phận làm dâu Trung Quốc của con gái bà cũng không được pháp luật đất nước nào thừa nhận. Tôi chỉ biết sẻ chia tâm trạng của một người mẹ tìm con trong vô vọng bằng cách nghe hết tất cả những cuộc điện thoại của bà Kiều. Cảm giác đó, có thể là một món nợ mãi mãi của tôi với một người đàn bà đang tìm con trong vô vọng.

2.Cảm giác mình đang mang một món nợ sau những cuộc điện thoại của bà Kiều, thực ra tôi đã từng gặp ở Trung Quốc, trên những chuyến xe đò từ những triền núi cao ở huyện Nam Bình về lại thủ phủ Phúc Châu ở Phúc Kiến (Trung Quốc) vào những ngày cuối năm 2013. Đó là chặng cuối của hành trình đi tìm những thân phận bị đọa đày của các cô gái Việt làm dâu đất Trung Hoa, trong loạt bài mà tôi và phóng viên Đông Phương đăng sau đó trên Tuổi Trẻ.

Tôi vẫn nhớ con đường từ thủ phủ Phúc Châu về TP Kiến Dương thủ phủ huyện Nam Bình rất dài, gần 400 km, rồi từ Kiến Dương còn đi thêm hai chặng xe đò non trăm cây số nữa mới tới được Thủy Cát, Chương Đôn, Trần Địa... những xóm núi nghèo nàn, thăm thẳm, nơi có nhiều cô dâu Việt sinh sống. Nhưng, để tìm được các cô dâu Việt ấy là điều không dễ vì tất cả họ đều bị nhà chồng canh giữ, hòng dập tắt giấc mơ đào thoát về quê mẹ.

Những ngày giá lạnh ấy ở Phúc Kiến, tôi và Đông Phương đã may mắn được Phượng, một cô dâu Việt có nhà chồng tử tế ở thị trấn Chương Đôn giúp đỡ, tìm ra được những thân phận cô dâu Việt bị nhà chồng đày đọa. Từ Chương Đôn, tôi và Đông Phương lại bắt xe “bánh mì” (ô tô 6 chỗ), xe ba bánh, xe ôm...đi qua Thủy Cát, Trần Địa, Đông Sơn... những vùng nông thôn có nhiều cô dâu Việt Nam sang lấy chồng, với câu thần chú “bạn của Phượng”, và nhờ vậy mà được các cô dâu Việt trải lòng.

Tôi còn nhớ ở thị trấn Thủy Cát, từ giới thiệu của Phượng cô dâu tên Hạnh quê ở Cờ Đỏ (Cần Thơ) đã ra chợ mua con vịt về kho gừng, rồi gọi điện cho năm cô dâu khác ở quanh vùng, mỗi cô một hoàn cảnh, một nỗi đau đến chơi để kể chuyện cho chúng tôi nghe. Rồi mấy ngày sau, lại với câu thần chú “bạn của Hạnh”, tôi và Đông Phương mướn xe ba bánh đi lên xóm núi Trần Địa trên ngọn núi cao gần 3000m để gặp những cô dâu Việt bị ngược đãi khác.

Từ chỗ không có manh mối, sau những câu thần chú “bạn của Phượng”, “bạn của Hạnh”, “bạn của Hương”... tôi và Đông Phương đã gặp gần 20 cô dâu Việt đang trong cảnh “cá chậu chim lồng” trên đất Phúc Kiến. Tất cả các cô dâu Việt ấy khi gặp đều chỉ hỏi chúng tôi một câu: “anh, chị có đưa tụi em về được không?”.

Cũng như câu hỏi của người đàn bà bán vé sô ở Cần Giuộc, tôi không trả lời được cho các cô vì rất nhiều lý do. Trong đó lý do lớn nhất là các cô đã tự buộc gông vô chân mình, khi đa số đều không đăng ký kết hôn, không tiền bạc và thậm chí không biết vùng đất mình đang sống là xứ sở nào trên đất Trung Hoa mênh mông này.

Mỗi cô dâu Việt kể xong những ngày tháng làm dâu đọa đày của mình lại làm cho tư liệu bài viết của chúng tôi dày thêm và nỗi nặng nề trong lòng cũng dày thêm. Có lúc chẳng biết làm sao, tôi rút ra mấy tờ tiền Việt, dúi cho các cô, không phải cho tiền mà nói để các cô giữ lại như một kỷ niệm. Không ngờ, nhiều cô dâu rưng rưng nước mắt: “mấy năm rồi em mới thấy được tờ tiền bên mình, nhớ nhà lắm anh ơi!”

Số điện thoại Trung Quốc của tôi và Đông Phương trên suốt chặng đường mấy trăm cây số trở về thủ phủ Phúc Châu cứ liên tục nhận được tin nhắn và điện thoại của những cô dâu Việt. Họ được những bạn bè là các cô dâu khác đã gặp chúng tôi và cho số. Và cũng như bà Kiều bán vé số, một cô dâu Việt ở cổ trấn Hòa Bình đã mắng tôi qua điện thoại: “tui nghe bạn giới thiệu, hóa ra anh cũng là đồ lừa đảo, chỉ muốn moi tin tụi tui”.

Cổ trấn Hòa Bình là nơi tôi và Đông Phương không ghé được vì đường quá xa mà quỹ thời gian 10 ngày ở Trung Quốc quá hạn hẹp. Cô dâu Việt nhắn tin nhắn ấy tôi cũng chưa từng biết. Nhưng cũng như bà Kiều, họ đã bấm điện thoại cho tôi trong nỗi niềm tuyệt vọng, và nghĩ rằng đó sẽ là người giúp mình thoát khỏi cuộc sống địa ngục làm dâu đất Trung Hoa.

Ngày cuối cùng, khi rời sân bay Trường Lạc về Việt Nam, tôi đã tháo SIM điện thoại Trung Quốc, định vứt đi. Nhưng rồi lòng cứ ngần ngừ, đó là số điện thoại mà bao nhiêu cô dâu Việt đã gửi gắm cho tôi nỗi tuyệt vọng của mình. Cho dù về Việt Nam sẽ không dùng nữa, nhưng vứt chiếc SIM đó, tôi và Đông Phương cứ cảm giác mình vứt bỏ một món nợ trên đất Trung Hoa. Dù biết rằng, đó là món nợ mà mình không bao giờ trả được.

Nguyễn Ngọc Già đang bị lợi dụng sau sự ra đi của con trai

Mẹ Đốp
Tiếp nhận thông tin Nguyễn Đình Vĩnh Khang - con trai của Nguyễn Đình Ngọc (tức Nguyễn Ngọc Già, một cây bút chống cộng cực đoan) vừa qua đời ở TP Hồ Chí Minh từ trang Dân luận; rất nhiều bạn bè từ Nam chí Bắc đã gửi lời chia buồn tới người cha đang phải trả giá cho hành vi viết bài xuyên tạc, chống phá nhà nước (Ngày 27/12/2014, Cơ quan An ninh điều tra Công an thành phố Hồ Chí Minh đã bắt, khám xét khẩn cấp và tạm giữ hình sự đối với Nguyễn Đình Ngọc, sinh năm 1966, hộ khẩu thường trú tại căn hộ 2EP1 - 11 (G11 - 4) Skygarden 1, khu phố 6, phường Tân Phong, quận 7, thành phố Hồ Chí Minh và hiện Nguyễn Ngọc Già đang bị tam giam phục vụ điều tra, làm rõ các hành vi liên quan) như Nguyễn Tường Thụy, Huynh Ngoc Chenh.... 
Nguyễn Tường Thụy chia sẻ nỗi đau với Nguyễn Ngọc Già (Nguồn: FB Nguyễn Tường Thụy). 

Từ Fb của mình, Nguyễn Tường Thụy viết: "Thật là buồn. Xin chia sẻ với anh Nguyễn Ngọc Già đang trong vòng lao lý". 

Ấy vậy nhưng, cũng phải xác nhận một điều là ngoài những sự chia sẻ, động viên được gửi tới Nguyễn Ngọc Già đằng sau nỗi đau quá lớn vừa đến; thì vẫn có không ít kẻ muốn nhân cơ hội này để nói và tán dương về Nguyễn Ngọc Già bởi cũng đã lâu lắm rồi tin tức về Già hầu như không có; gia đình con người này cũng ít chia sẻ các thông tin với lí do có thể gây bất lợi cho Già trong quá trình điều tra. Nghĩa là trong suy nghĩ của đám người này không có chỗ dành cho khái niệm "nghĩa tử là nghĩa tận" và nếu như có thì đó cũng chỉ là cái cớ để họ bắt đầu một câu chuyện khác, là cách ngụy trang để tránh những tiếng chửi từ người đời.

Bài viết "Nguyễn Ngọc Già ơi! Tôi biết anh đứt từng khúc ruột" được đăng tải trên trang Dân làm báo có thể xem là một ví dụ. Và sau khi đọc toàn bộ bài viết tưởng chừng là một sự cảm thông, chia sẻ công phu nhất, nghiêm túc nhất của trang tin Nguyễn Ngọc Già từng cộng tác thuở còn từ do. Song chua chát thay cái cách mà những người đang cộng tác ở Dân luận bù đắp lại cho Nguyễn Ngọc Già không khác gì một sự bông đùa nghiệt ngã. Người viết có cảm giác sự kiện đau buồn đến với Nguyễn Ngọc Già dường như chỉ là cái cớ không thể hoàn hảo hơn để tác giả bài viết công kích Đảng Cộng sản, chính quyền và bảo vệ Nguyễn Ngọc Già ở khía cạnh con người này bị bắt và hiện đang bị giam giữ chứ không phải là sự chia buồn theo đúng nghĩa. (Những ai quan tâm xin xem thêm Tại đây). 

Nói ra những điều này người viết muốn chỉ ra một điều là những người như Nguyễn Ngọc Già dù đang đứng ở tột cùng của nỗi đau (mất người thân) thì không phải bất cứ ai đến họ đều là thành tâm, chân thành. Vẫn còn đó những kẻ cơ hội, những kẻ luôn khắc sâu ý niệm "đục nước béo cò"; họ chỉ chờ có cơ hội để nói, để bình phẩm chứ trong mắt họ nỗi đau ấy có thể đã không hiện diện. Và nếu có một câu đúc kết trọn vẹn thì Nguyễn Ngọc Già đang bị lợi dụng hơn là được là vinh danh, được chia sẻ. 
Chia sẻ của FB Huynh Ngoc Chenh.

Ngoài ra, từ chia sẻ của Huynh Ngoc Chenh, cựu thư ký Tòa soạn báo Thanh niên tôi cho là rất chân thành: "Hôm nay được tin con bác ấy mất, mình cảm thấy thật cay đắng cho những người còn lương tri ở trên mảnh đất này. Họ thường thua thiệt vì dám mở miệng nói lên sự thật mà nhiều người khác cũng nhìn thấy nhưng im miệng để hưởng thái bình. Cho đến khi những vấn nạn đó đổ lên đầu chính họ và già đình" thì chúng ta cũng mới vỡ lẽ ra một điều: trước lúc bị bắt 'blogger Nguyễn Ngọc Già không còn cộng tác với Dân Luận nữa vì có một số bất đồng về quan điểm không chấp nhận chống cộng cực đoan của Dân Luận". 

Từ thông tin này theo phán đoán thông thường thì khả năng xảy ra là những bài viết có nội dung xuyên tạc, chống đối của Nguyễn Ngọc Già là sản phẩm của sức ép do chủ trang Dân luận tạo ra; bản thân ông Già đã bị Dân luận làm biến dạng suy nghĩ, tư tưởng về những vấn đề xã hội mà ông đang quan tâm... (Nguyễn Ngọc Già là cộng tác viên của Dân luận). Đến một ngày nọ khi nhận ra được sai lầm của bản thân thì ông đã đi đến quyết định thoái lui, không cộng tác với Dân Luận nữa. Song, thật tiếc cho Nguyễn Ngọc Già khi thời điểm rút lui của ông lại đúng vào thời điểm Cơ quan Công an "sờ" tới. Tuy nhiên, tin chắc rằng với sự sám hối tuy không đúng lúc nhưng nó sẽ hết sức cần thiết và nếu duy trì thì đường về với gia đình của Nguyễn Ngọc Già sẽ trở nên gần hơn.

Nguyễn Đình Cống với những lý lẽ thù địch kỳ quái

ĐÔNG LA

Với cơ quan lý luận cao nhất, Nguyễn Đình Cống đã không vòng vo mà công kích trực diện với giọng điệu của một kẻ thù địch với ĐCSVN, ông ta viết: “Một số ngụy biện của tuyên giáo cộng sản Việt nam” với lý lẽ: “CNCS vào VN không phải qua con đường đấu tranh giai cấp mà qua tinh thần chống thực dân của các chiến sỹ yêu nước”. Bản chất của việc phân chia giai cấp chính là dựa vào tính thống trị và bị trị, bóc lột và bị bóc lột. Vậy ông Cống cho chống Thực dân Pháp không phải “đấu tranh giai cấp” là cái nhìn của một người mới biết đọc, mù lý luận. Ông ta viết tiếp: “Nhưng khi đảng CS đã mắc vào vòng cương tỏa của Quốc tế cộng sản, đã lấy CNML làm Kim chỉ nam thì dần dần vướng vào sự ngụy biện đã thành hệ thống”. Chủ nghĩa Mác- Lê nin là con đường đấu tranh cho công bằng, đứng về phía quần chúng bị trị, bị bóc lột; vậy nước ta đang kiếp nô lệ, lấy Chủ nghĩa Mác- Lê nin làm kim chỉ nam cho con đường cách mạng là quá đúng đắn, Nguyễn Đình Cống cho là “ngụy biện” thì chính ông ta đã ngụy biện.

Chưa hết, ông ta còn cho thế này:
“Khi ĐCS còn trong giai đoạn vận động làm CM, để lôi kéo được đông đảo quần chúng đi theo thì có nhu cầu tuyên truyền về sự chính nghĩa, về lực lượng hùng hậu, về tài năng và đạo đức của lãnh tụ, về tương lai tươi sáng của xã hội. Những thứ đó phần lớn là chưa có thật, phải dùng lối ngụy biện để bịa ra, bịa một thời gian dài rồi người nói và người nghe đều tưởng như thế thật”.

Cuộc cách mạng giành nền độc lập là chính nghĩa, tài năng và đạo đức của lãnh tụ Hồ Chí Minh là sự thật, sao Nguyễn Đình Cống cho là “phần lớn là chưa có thật” nên đã cho ĐCS là “tuyên truyền ngụy biện”?

***
Việc chính nghĩa sẽ bàn sau, trước hết chúng ta xem lại đôi nét về tài năng và đạo đức của Bác Hồ.

Tôi đã viết: “Một trong những thiên tài của Bác, đó là khả năng tiên tri. Khi hiểu hơn về thế giới tâm linh, tôi thấy chỉ có những bậc thần thánh mới có khả năng như thế. Bác chính là một vị Bồ tát, vị thánh thị hiện giữa đời phàm với sứ mệnh cứu dân ta thoát khỏi vòng nô lệ và giành lại nền độc lập”. Như năm 1942 Bác đã tiên đoán: “1945 Việt Nam độc lập”. Năm 1947, Bác đã nói: “Phải đem được lá cờ đỏ sao vàng cắm trên đất Điện Biên Phủ”. Năm 1954, sau khi nhận tin vui chiến thắng Điện Biên Phủ, nhưng Bác lại nói với ông Tố Hữu, với ông Võ Nguyên Giáp là ta “Còn phải đánh Mỹ”. Năm 1960, Bác đã tiên đoán: “Chậm lắm là 15 năm nữa Tổ quốc ta nhất định thống nhất”, v.v...

Để trở thành lãnh tụ kính yêu ngoài thiên tài, Bác Hồ cũng có một cái Đức cao cả. Chỉ như vậy Bác mới thu phục được nhân tâm của cả một dân tộc. Trường hợp Giáo sư Bác sĩ Tôn Thất Tùng theo cách mạng là trường hợp điển hình. Trong một cuộc phỏng vấn của báo Pháp, ông cho biết dù xuất thân từ một gia đình quý tộc nhà Nguyễn, từ nhỏ ông đã rất sợ người Pháp vì chứng kiến cảnh binh lính Pháp đánh đập dân An Nam. Lớn lên, ông càng thấy sự phân biệt giữa người Pháp và người Việt. Nhưng những ai đỗ đạt và có tài năng như ông thì sẽ bị mua chuộc để phục vụ cho chế độ bảo hộ. Từ khi còn là học sinh ông đã hâm mộ nhà cách mạng Nguyễn Ái Quốc. Lần đầu tiên ông gặp Việt Minh là được họ mời đi chữa bệnh cho một ông cụ già mà ông rất ấn tượng bởi cụ có “hai con mắt rất sáng”. Ông thấy cụ là một con người khác thường, kỳ lạ, có sức mạnh vô hình lôi cuốn ông. Sau thì ông được biết đó chính là Chủ tịch Hồ Chí Minh. Ông đã gọi Chủ tịch là “cụ” xưng “con” vì cảm thấy trước Người, ông bé nhỏ như đứa con nít. Vì cảm phục tinh thần yêu nước, con đường cứu nước của Bác, ông đã dễ dàng từ bỏ hết cuộc sống sang trọng, tiện nghi vào rừng theo kháng chiến, mang theo người vợ mới cưới mới 16 tuổi và đứa con mới 6 tháng. Ông kể Bác thường không nói chuyện chính trị mà chỉ nói chuyện đạo đức bình thường, nghi Bác chính là Nguyễn Ái Quốc, nhiều lần tính hỏi nhưng gặp Bác lại sợ. Ông nói: “có cái gì đó, cái thương, cái nể lắm, làm cho tôi gắn bó với ông cụ lắm”.

Với phát minh “cắt gan có kế hoạch”, GS Bác sĩ Tôn Thất Tùng đã được bầu là Viện sĩ Viện Hàn lâm Y học nhiều nước. Ngót một phần tư thế kỷ, ông đã sống, làm việc và trưởng thành dưới sự quan tâm ân cần của Bác Hồ. Khi nghe tin Bác mất ông đã viết những dòng vô cùng xúc động như sau:
“Bác ơi! Công ơn Bác với con thật như trời, như bể. Con nhắc lại mấy kỷ niệm đánh dấu từng chặng đời con, để ghi vào lòng, tạc vào dạ rằng, chính Bác là người đã thay đổi đời con, quyết định cả sự nghiệp khoa học của con. Bác là cha, người thầy đã tái sinh và dạy dỗ con”.

Việc khâm phục và kính trọng những bậc vĩ nhân có công với dân tộc là lẽ tự nhiên với những người có lương tri và thiện tính. Vậy mà Nguyễn Đình Cống cho tài năng và đạo đức của lãnh tụ “phần lớn là chưa có thật” thì, giống như Võ Thị Hảo cũng cho Bác chỉ được “thần thánh hóa bởi bộ máy tuyên truyền”, so với những trí thức cao cấp như Tôn Thất Tùng, tầm của Đình Cống cũng chỉ thuộc hạng Thị Hảo mà tôi đã viết, chỉ như “bãi cứt trâu so với trái núi sừng sững” mà thôi!

***
Nguyễn Đình Cống viết: “Sau khi nắm được chính quyền, ĐCS VN, vì ý thức hệ mà phải theo sự chỉ đạo của Stalin, Mao Trạch Đông để làm cải cách ruộng đất, cải tạo tư sản, hợp tác hóa…Càng làm theo CNML càng dẫn dân tộc vào con đường bế tắc, bần cùng”.

Cho nước ta “vì ý thức hệ mà phải theo sự chỉ đạo của Stalin, Mao Trạch Đông để làm cải cách ruộng đất” cũng là viết bậy. Theo ông Hoàng Tùng, một người chứng kiến vì lúc đó là chánh văn phòng của Tổng bí thư, trong hồi ký ông viết: “Mùa hè năm 1952 Mao Trạch Đông và Stalin gọi Bác sang, nhất định bắt phải cải cách ruộng đất. Sau thấy không thể từ chối được nữa Bác mới quyết định phải thực hiện”. Ông cũng cho biết: “Trong một cuộc họp Thường vụ Trung ương, Bác nói Stalin không được như thế đâu, chỉ vì người ta cần có một ngọn cờ mà đưa lên như thế. Nghĩa là Bác biết rõ Stalin. Người không sùng bái, cũng như không sùng bái Mao Trạch Đông. Nhiều lúc Bác cũng phải ngoại giao”. Như vậy, vì làm cách mạng với hai bàn tay trắng, chúng ta phải nhờ Liên Xô và Trung Quốc nên phần nào cũng phải chiều lòng họ. Nhưng chính trong CCRĐ, dù có sai lầm nhưng chúng ta đã có bản lĩnh vượt qua toan tính của Trung Quốc. Theo Hoàng Tùng “Họ muốn qua cải cách ruộng đất để “chỉnh đốn” lại Đảng ta. Thuyết của họ là không dựa vào tổ chức cũ mà tổ chức lại một số tổ chức khác của Đảng, họ phủ nhận hết các tổ chức khác như chính quyền, các đoàn thể. Ai lãnh đạo Cách mạng Tháng Tám thành công, ai lãnh đạo cuộc kháng chiến từ năm 1945 đến 1953, thế mà họ thẳng tay bỏ hết”. Khi nhận ra sai lầm chúng ta đã quyết dừng lại sửa sai, không nghe Trung Quốc nữa. Như Bác Hồ đã bảo xé đi cái danh sách tướng lĩnh, có cả Đại tướng Võ Nguyên Giáp, mà Trung Quốc muốn loại đi. Cũng cần phải đánh giá toàn diện về CCRĐ, dù có sai lầm nhưng Cải cách ruộng đất đã xóa bỏ được mối quan hệ phong kiến đã từ ngàn đời đè nặng, mọc rễ sâu trong mọi ngõ ngách trong xã hội nông thôn VN, xóa bỏ địa vị và lợi ích của tầng lớp quan lại và giai cấp địa chủ bóc lột tàn ác, từng được diễn tả rất rõ trong các tác phẩm Bước đường cùng của Nguyễn Công Hoan và Tắt đèn của Ngô Tất Tố, và đem lại ruộng đất cho dân cày. Chỉ có vậy cả dân tộc mới có quyết tâm chiến đấu giành lại nền độc lập.
Chi với con mắt thù địch, mù lịch sử, Nguyễn Đình Cống đã nhai lại những luận điệu xuyên tạc như thế này:
“Trong lúc cần duy trì chế độ và sự thống trị của mình Đảng lại phải ngụy biện, phải gian dối trong tuyên truyền. Sau 1954 đất nước bị chia cắt. Thống nhất là nguyện vọng của toàn dân. Cả hai Hiệp định Genève và Paris đều ghi là sẽ thống nhất bằng đường lối hòa bình, thông qua tổng tuyển cử. Thế nhưng cả 2 hiệp định đều bị phá hoại, dẫn tới cuộc chiến tàn khốc 20 năm và ĐCS đã thắng trong cuộc chiến đó. Ai đã phá hoại hiệp định. Chúng ta dựa vào một phần sự thật để tuyên truyền là chính Mỹ-Ngụy (Diệm, Thiệu) phá hoại hiệp định và gây chiến tranh, nhưng phía bên kia và phần lớn thế giới lại nêu đầy đủ chứng cứ là chính Bắc Việt mới là bên phá hoại hiệp định trước tiên và chủ động gây chiến”.

Nguyễn Đình Cống phải biết sự thật, vào ngày 26 tháng 4 năm 1954, hội nghị Genève về Đông Dương chính thức được khai mạc mà Phái đoàn Việt Nam Dân chủ Cộng hòa của ta do Phạm Văn Đồng làm trưởng đoàn. Sau một thời gian Pháp giữ lập trường cứng rắn nhưng trận Điện Biên Phủ đã đánh bại ý chí Pháp muốn duy trì Đông Dương là lãnh thổ thuộc Liên hiệp Pháp, hội nghị Geneva mới họp bàn về vấn đề khôi phục hòa bình ở Đông Dương. Phái đoàn Pháp và Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã đàm phán trực tiếp, chọn giới tuyến quân sự tạm thời và thời hạn tổ chức tổng tuyển cử tự do để thống nhất Việt Nam. Ranh giới tạm thời sẽ ở vĩ tuyến 17, Sông Bến Hải, phù hợp với ý kiến của Anh và Mỹ. Điều 6 Bản Tuyên bố chung ghi rõ: “Đường ranh giới quân sự tạm thời này không thể diễn giải bằng bất cứ cách nào rằng đó là một biên giới phân định về chính trị hay lãnh thổ”. Vì vậy, không có chuyện theo Hiệp định Genève thì lãnh thổ ở sau vĩ tuyến 17 thì thuộc quyền quản lý Việt Nam Cộng hòa. Đoàn đại diện của Quốc gia Việt Nam không ký vào Hiệp định, đã phản kháng, nhưng không được hội nghị để ý, như lời Ngoại trưởng Trần Văn Đỗ nói với báo chí: "Từ khi đến Genève, phái đoàn không bao giờ được Pháp hỏi về ý kiến”. Như vậy Hiệp định Genève được ký giữa người chiến thắng ngoại xâm là đại diện của nhân dân VN và bên bại trận là Pháp, Quốc gia Việt Nam lộ nguyên hình là bù nhìn, không có vị trí gì trong hội nghị khi ông chủ đã bị thất bại. Việt Nam Cộng hòa, hậu thân của Quốc gia Việt Nam, với sự giật dây của ông chủ mới là Mỹ, đã vi phạm Hiệp định, từ chối tổ chức tổng tuyển cử thống nhất đất nước; rồi quá yếu kém đã trở thành cái cầu bắc cho Mỹ và chư hầu trực tiếp tham chiến tại VN. Nhưng VN từng vượt qua được những toan tính của những nước lớn trên lưng mình, đã không chấp nhận sự nhào nặn của Mỹ và đã sẵng sàng “đánh Mỹ” giành lại nền độc lập và cuối cùng chúng ta đã chiến thắng! Sự thật lịch sử là thế, không ai có lương tri mà nghĩ như ông Cống thế này cả: “Một phần rất lớn nữa của sự thật, mà lại là phần quan trọng đã bị che dấu, bị bỏ qua. Đó là chỉ vì theo chủ thuyết CS mà những người lãnh đạo đã biến đất nước thành tiền đồn phe XHCN, xô đẩy nhân dân vào chiến tranh, bỏ qua nhiều cơ hội hòa bình thống nhất đất nước”.

Ông Cống cần phải biết, Tuyên ngôn Độc lập của Bác nhắc đến Mỹ và Pháp; năm 1946 Bác cũng viết nhiều thư muốn nước ta quan hệ với Mỹ; ta tiến hành hai cuộc kháng chiến giành lại nền độc lập đúng là có nhờ viện trợ của Liên Xô, Trung Quốc và các nước “phe XHCN”, nhưng mục đích là nền độc lập của ta chứ không phải muốn làm “tiền đồn” cho ai cả, dù thực tế nếu cần xin viện trợ, người ta đã hô rất to khẩu hiệu như thế!

***
Chưa hết, không ngờ một GS, từng là trưởng khoa tại một trường đại học “dưới chế độ XHCN”, lại có một lý sự kỳ quái như thế này:
“Thực chất là chế độ Diệm đàn áp cộng sản nhưng người ta lại dùng cách đánh tráo khái niệm để ngụy biện thành “Đàn áp những người yêu nước, đàn áp nhân dân”. Đánh tráo như vậy nhằm kích động hận thù dân tộc”.

Thật là khùng điên khi cho chế độ của Ngô Đình Diệm chỉ “đàn áp cộng sản” chứ không phải đàn áp “người yêu nước”, cho cái ý “người cộng sản là người yêu nước”“đánh tráo khái niệm để ngụy biện”, để “nhằm kích động hận thù dân tộc”. Chỉ là một kẻ thù điên cuồng của chế độ mới có một sự phân chia thù địch như vậy.

Trước bao linh hồn của các chiến sĩ cộng sản hy sinh trong tù ngục thời cách mạng còn trứng nước, trước bao linh hồn các chiến sĩ hy sinh trong hai cuộc kháng chiến khốc liệt để có được ngày hòa bình hôm nay, trong đó có đồng đội của tôi, tôi không chửi Nguyễn Đình Cống là một “thằng già láo” thì tôi không còn là tôi nữa!

“Thằng già” này cần phải biết về Ngô Đình Diệm. Ngày 8 tháng 3 năm 1949, Tổng thống Pháp Vincent Auriol và Cựu hoàng Bảo Đại đã ký Hiệp ước Elysée, thành lập Quốc gia Việt Nam trong khối Liên hiệp Pháp, đứng đầu là Quốc trưởng Bảo Đại, thực chất là con bài giúp Pháp thuyết phục Mỹ viện trợ kinh tế và quân sự để có thể tiếp tục đứng chân tại Đông Dương. Rồi đến khi Pháp thua tại Điện Biên Phủ, Eisenhower muốn có một chính phủ mở rộng hơn là chính phủ của một ông Vua bù nhìn để làm giảm sự hấp dẫn của Hồ Chí Minh. Ngô Đình Diệm đã được Mỹ chọn là quân bài giúp Mỹ thế chân Pháp. Bảo Đại đã phải cho Diệm một chức vụ Thủ tướng. Ý thức được rằng mình đang ném ngai vàng đi, Bảo Đại đã bắt Diệm phải thề trung thành. Diệm đã quỳ xuống trước Hoàng Hậu Nam Phương thề là sẽ làm hết sức để giữ ngai vàng cho Hoàng Tử Bảo Long. Nhưng chỉ hơn 1 năm sau, Diệm đã dùng tiền của CIA tổ chức cuộc Trưng Cầu Dân Ý gian lận để phế bỏ Bảo Đại và lên làm Tổng Thống. (http://www.sachhiem.net/TCN/TCNls/TCNls06.php)

Ấy vậy mà đến tận giờ vẫn không ít người tôn thờ Ngô Đình Diệm và tính chính nghĩa của “Nền Đệ nhất Cộng hòa”. Hãy xem đoạn văn dưới đây gởi những quan thầy Pháp của Ngô Đình Thục, anh ruột Ngô Đình Diệm, người đã dựa vào thế lực công giáo, giúp em mình đoạt quyền từ Bảo Đại, để xem rõ hơn cái tính “chính nghĩa” đó:
"...Với tư cách là người con của một gia đình mà thân phụ tôi đã phục vụ nước Pháp ngay từ khi Pháp mới đến An-nam, và đã nhiều lần đưa mạng sống cho nước Pháp trong các cuộc hành quân mà cha tôi (Ngô Đình Khả) cầm đầu, dưới quyền Nguyễn Thân, chống lại các kẻ nổi loạn do Phan Đình Phùng chỉ huy, tại Nghệ-an và Hà-tịnh.
Có thể tôi lầm, tuy nhiên, thưa Đô Đốc, tôi xin thú thực là không tin – cho đến khi được chứng minh ngược lại – rằng các em tôi đã phản lại truyền thống của gia đình chúng tôi đến như thế, một gia đình đã tự mình gắn liền với nước Pháp từ lúc ban đầu, trong khi ông cha của những quan lại bây giờ hầu hết đều chống lại Pháp...."
Vậy có lẽ nào những người cộng sản chống Diệm lại không phải là “người yêu nước” như cái nhìn thù địch của Nguyễn Đình Cống?

***
Riêng ý này của Nguyễn Đình Cống:
“Đó là sự hy sinh xương máu của hàng triệu chiến sĩ để có được thành quả CM là giành chính quyền cho Đảng thì chính quyền đó đang rơi vào tay một nhóm người, bị dùng để tạo ra và bảo vệ lợi ích cho bọn có quyền. Đó là những tệ nạn như tham nhũng, mua quan bán tước, dối trá tràn lan và nhiều tệ nạn khác”.

Tiếc thay một phần ý trên lại đúng là sự thật. Cái sự thật mà ngay trên diễn đàn quốc hội người ta gọi là “lợi ích nhóm”. Các vị lãnh đạo cao nhất cũng không chỉ một lần nói. Như TBT Nguyễn Phú Trọng nói hiện tại trong Đảng cũng phân hóa, có người giầu, người nghèo; nếu không chỉnh đốn, không ngăn chặn tệ nạn và yếu kém thì chế độ sẽ bị đẩy đến “nguy cơ tồn vong”; Chủ tịch Trương Tấn sang nói “Đụng đâu vướng đấy”, tức sai lầm đã thành hệ thống, bọn tham nhũng đã như “bầy sâu”!

Nguy hiểm ở chỗ có khuynh hướng giống Liên Xô thời chuẩn bị tan vỡ là muốn đẩy nhanh quá trình tư bản hóa, đòi xóa bỏ điều 4 trong Hiến Pháp, tước quyền lãnh đạo của Đảng, thay đổi chế độ, hợp thức hóa tài sản đen. Tài sản đen đối với nền kinh tế là tài sản chết, chỉ nuôi béo bầy sâu, không duy trì sản xuất. Quá trình tư bản hóa Liên Xô cũng vậy, tài sản chủ yếu có được do quyền lực, khi LX tan vỡ, nền kinh tế trì trệ đã đẩy các mảnh vỡ vào cảnh hỗn loạn. Khác với tài sản của các nhà tư bản ở các nước phát triển. Họ tự xây dựng nên đế chế của mình đồng thời tạo ra tài sản đó; tài sản đó là tài sản sống, duy trì hoạt động vương quốc của họ, tạo công ăn việc làm và thu nhập cho người lao động. Khác với thời tư bản hoang dã, vì tự do cạnh tranh, chỉ các công ty nào sinh sôi, mang lại lợi ích cho không chỉ ông chủ, người lao động mà còn cho cả xã hội thì mới tồn tại và phát triển.

Chính vì vậy, tôi không phải Đảng viên mà vẫn viết bảo vệ chế độ, vì tôi thấy dù Đảng có thoái hóa biến chất nhưng vẫn có một nền móng vững chắc là một lịch sử hào hùng, lý tưởng của Đảng vẫn là tốt đẹp. Một Đảng trong chớp mắt của lịch sử đã lãnh đạo dân ta đánh thắng đến 4 cuộc xâm lược. Một Đảng đã từng sai lầm rồi sửa chữa, đã từng trì trệ rồi đổi mới, đã đưa được nước ta từ kiếp nô lệ đến được những ngày như hôm nay. Vì vậy dù đứng trước “nguy cơ tồn vong”, việc chỉnh đốn Đảng hiện có sẽ dễ dàng hơn, cuộc sống người dân sẽ đảm bảo hơn, chắc chắc là sẽ hơn tình trạng sụp đổ, khi các đảng tham ác, lưu manh sẽ tranh giành nhau, xâu xé đất nước như nước Nga thời Enxin.

Theo tôi, trước thực trạng tham nhũng vì có nhóm lợi ích, toa thuốc tốt nhất chính là tăng cường cơ chế giám sát có hiệu quả. Ngoài sự vận dụng cơ chế kiểm soát quyền lực theo cơ chế tam quyền phân lập một cách phù hợp trong thể chế Đảng lãnh đạo toàn diện, một lần tôi đã viết: “cần phân chia và kiểm soát quyền lực theo nguyên lý cân bằng âm dương của triết cổ phương Đông và của cấu tạo vật chất: Cần tăng quyền cho phía ít lực, ngược lại cần tăng lực cho phía ít quyền. “Lực” ở đây là sức mạnh (như quân đội chẳng hạn) và là tiền. Nếu “lực” mà có quyền tuyệt đối sẽ thao túng được tất cả. Còn quyền là quyền chất vấn, quyền giám sát, quyền truy tố”. Giống như Mỹ, tổng thống có quyền rất lớn, đứng đầu chính phủ, là tổng tư lệnh quân lực và cũng là nhà ngoại giao trưởng; nhưng tổng thống lại bị giám sát và luận tội bởi Hạ viện và bị cách chức bởi Thượng viện nếu phạm pháp.

***
Có một “ông anh” nhà thơ rất quen biết tôi nói với một “ông anh” khác còn quen biết tôi hơn là: “Chế độ này rồi sẽ sụp đổ, thằng Hùng rồi sẽ hối hận”. Văn nghệ sĩ thường có năng khiếu, nhưng năng khiếu không phải trí tuệ, nên tôi thường ít coi trọng trí tuệ giới văn nghệ sĩ dù có người sáng tác rất hay. Trước nay tôi viết “bảo vệ đất nước” là muốn trình bầy những điều hay lẽ phải chứ không phải để bảo vệ lợi ích của bản thân gắn với chế độ vì tôi không có lợi ích gì cả. Nếu chế độ này mà sụp đổ thì sẽ có rất nhiều người hối hận, trong đó chắc chắn có “ông anh” trên, vì họ có lợi ích chứ không phải tôi. Còn đất nước mà loạn thì tôi cũng rất tiếc cuộc sống thanh bình hôm nay, khi ấy thì khốn nạn tất chứ không riêng một ai.

(Nhân ngày Cách mạng Tháng 8)

Người đẹp, ắt có quà!

Người đẹp, chắc chắn sẽ có quà. Mà không quà nào qua được tiền mặt cả. Tiền chuyển khoản cũng là một dạng quà. Thế nên, xem quà là tiền cũng được. Hiểu đơn giản nhất, tiền là một phương tiện để trao đổi ngang giá được sự thừa nhận và bảo hộ của Nhà nước.

Một trong 15 nhà tài phiệt có thế lực nhất nước Mỹ John D.Rockefeller đã nói một câu rất trứ danh, "Cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền". Người Việt Nam ta tếu táo: "Tiền là Tiên là Phật, là sức lực của người già, là cái đà danh vọng, là cái lọng che thân...".

Tiền, nội hàm vô cùng mênh mông. Trong bài viết ngắn này, chỉ phiếm đàm về tiền gói gọn trong làng giải trí Việt.

1. Cô em xinh tươi có tên Diễm My 9X vừa hồn nhiên khoe, "25 tuổi tôi mua được nhà, xe và lo cho mẹ". Lý do, giá cát-sê của Diễm My 9x tăng cao rất nhiều lần, theo lời của Diễm My 9x thì tăng khoảng 20 lần". Sở dĩ, phải gọi Diễm My 9x là để phân biệt với một Diễm My khác, nữ diễn viên Diễm My này được tán tụng bởi danh xưng "Người đẹp không tuổi".

Bây giờ Diễm My 9x đi xe gì, thú thật tôi không biết. Nhưng cách đây 3 năm, thời mà báo mạng còn gọi Diễm My 9x là sinh viên, Diễm My 9x đi xe Audi. Xe Audi có thể gọi là siêu xe. Ngày đó đã vậy, chắc hiện tại xe phải đắt hơn rất nhiều, gọi là siêu xe của siêu xe cũng không có gì là ngoa ngôn. Đã sở hữu siêu xe của siêu xe thì không thể ở nhà tầm thường được, đây là suy luận rất đơn giản.

Tất nhiên, “trường giang hậu lãng thôi tiên lãng”, sóng sau bao giờ cũng đè sóng trước, giới trẻ hiện tại vô cùng tài năng trong việc kiếm tiền. Và một xã hội muốn phát triển, bắt buộc phải nương vào những người trẻ giỏi giang này.

Tôi có mấy bạn làm đạo diễn, khi gọi điện thoại hỏi thăm đều không tiếc lời ca ngợi người đẹp Diễm My 9x này. Theo mức giá cho sao hạng A của phim chiếu rạp hiện tại, cát-sê của Diễm My tầm trên dưới 200 triệu. Một vài vai diễn của sao còn nhận cát-sê theo mức chia doanh thu lợi nhuận với nhà sản xuất. Thêm tiền tham dự các sự kiện, quảng cáo, người mẫu ảnh… thì thu nhập của Diễm My 9x là không sao kể hết được. Giả mà Diễm My 9x không muốn mua siêu xe hay nhà, thì Diễm My 9x hoàn toàn có thể mua máy bay riêng hoặc đảo. Nhất là khi, một giai nhân như Diễm My 9x còn hàng tá sự chăm sóc của thiếu gia hoặc đại gia.
Diễm My 9x và Angela Phương Trinh.

Đến như cô người mẫu nội y Ngọc Trinh, không phải đã từng khoe được bạn trai mua nhà cho vì ngoan ngoãn như một con mèo hay sao? Đại gia một khi đã ném tiền vì người tình, là điều mà không phải những kẻ dân thường như tôi có thể suy nghĩ được.

Mấy lâu trước, cô em Angela Phương Trinh từng bảo: "Có đại gia chi 20 nghìn USD để gặp tôi!". Thật, 20 nghìn USD tương đương hơn 400 triệu đồng. Chuyện cứ tưởng như đùa, nhưng tôi hoàn toàn không hồ nghi lời của Angela Phương Trinh. Bởi đối với người chạy ăn từng bữa mướt mồ hôi như tôi, hơn 400 triệu đồng là cả một gia sản. Còn đối với đại gia hoặc thiếu gia, chỉ là một bữa rượu xã giao thôi mà.

Như mấy khi dư luận cực sốc vì có thông tin người đẹp này đi khách với giá 5.000USD, người đẹp kia đi khách với giá 10.000USD. Dư luận cứ nghĩ người đẹp làm giá hay truyền thông loan tin ảo. Hoàn toàn, không ảo xíu nào hết. Những cái đấy, gọi là chi phí ngoại giao.

Mà đã là chi phí ngoại giao, không thể cân đo đong đếm bằng tiền được. Đơn giản, một khi đã xuất một đồng cho ngoại giao, người ta đều tính đến sẽ thu về được bao nhiêu đồng.

2. Thật ra thì không phải người đẹp nào trong làng giải trí cũng đều có quà cả. Có những người đẹp ban đầu nhận được rất nhiều quà, về sau nhận lại toàn trái đắng.

Điển hình như có người rất đẹp, yêu một cậu tự nhận thiếu gia. Yêu một thời gian cảm thấy không hợp nên chia tay, trước khi chia tay cậu thiếu gia này có lỡ tay đấm người đẹp mấy lần. Đấm xong, thiếu gia kể lể suốt rằng thiếu gia đã mua giày cho người đẹp ra sao, đã mua kính cho người đẹp thế nào, đã chuyển nhà trọ cho người đẹp nhọc nhằn biết mấy…

Điển hình như có người đẹp ở trong biệt thự, đi siêu xe có tài xế lái, nhưng thi thoảng đại gia buồn vì lỡ hợp đồng hay stress do công việc nhiều. Đại gia lại đóng cửa tẩn cho một trận thừa sống thiếu chết. Sau khi nhận trận đòn ân huệ, người đẹp sớm hôm sau trang điểm kỹ càng, xuất hiện trên truyền thông răn dạy phụ nữ phải biết cách đề cao giá trị bản thân, cố gắng phấn đấu lao động nghệ thuật, tự chủ về tài chính nhằm trở thành cá nhân chủ động trong việc bảo vệ hạnh phúc gia đình. Đúng như lời khuyên của tỷ phú Hồng Kông Lý Gia Thành: "Hãy nghĩ ra cách kiếm tiền như thế nào chứ không phải tiết kiệm tiền như thế nào"!

Điển hình như có người đẹp, rất sang trọng trên truyền thông, nhưng lại kiên quyết theo một đại gia luống tuổi có đầy con cái. Đại gia ở đâu thì người đẹp tìm đến đó, đại gia có trốn lên thiên đường hay lủi xuống địa ngục thì người đẹp cũng tìm ra. Đại gia đòi dứt điểm mấy lần, người đẹp không chịu. Con cái của đại gia đòi người đẹp thôi mấy lần, người đẹp không đáp ứng. Cuối cùng, trời không chịu đất thì đất phải chịu trời vậy. Đại gia tặng cho người đẹp một món quà có giá trị liên thành, người đẹp mới miễn cưỡng mà chia tay với đại gia?

Điển hình như có người đẹp, cặp kè với một thiếu gia. Thiếu gia này ngạo kiếm vô song, mục hạ vô nhân, đỉnh đỉnh đại danh. Thiếu gia này có thói quen cặp một lúc với rất nhiều người đẹp, lại hay tung tin đồn người đẹp vì thiếu gia mà uống thuốc ngủ, xuất tiền mua dây thừng về tự tử. Thiếu gia lại bảo thiếu gia nhấc một cú phôn là triệu tập ngay được một quan chức cao cấp ra uống rượu, uống xong lại khép nép ra về. Thiếu gia luôn tự xưng anh trai của thiếu gia là một soái cực lớn bên Đông Âu. Vậy mà có lần thiếu gia đi đảo chơi cùng người đẹp, mất có mấy chục ngàn USD, thiếu gia đã hét toáng lên y như người chơi chứng khoán bị thua lỗ đến sạch vốn. Sau cái đận này, thiếu gia rất mất điểm với mấy người đẹp. Đang trong cảnh buồn chán thì thời may thiếu gia nghĩ ra tuyệt chiêu tổ chức cuộc thi nhan sắc. Vậy là bỏ ra có ít tiền, mà thiếu gia đêm nào cũng có được giai nhân kề bên chỉ với một cuộc điện thoại: "Nhìn em rất có triển vọng đoạt giải, anh cần trao đổi với em thêm". Đáng tiếc, cuộc thi của thiếu gia nửa đường đứt gánh vì bị cấm do vi phạm điều lệ gì đấy. Cấm thì cấm, thiếu gia đã có lời lắm rồi. Chỉ thương có mấy người đẹp một phen đi buôn lỗ vốn mà thôi.

Còn có cả một thiếu gia chuyên buôn rượu giả. Thiếu gia này tung hoành ngang dọc khắp nơi trong chốn vũ trường với cái mác siêu siêu đại thiếu gia. Hai cô em xinh đẹp cực kỳ có danh vọng, nhìn mác của thiếu gia thì ngất hẳn. Giành nhau lao vào thiếu gia, có cả đăng đàn chửi nhau, chỉ thiếu đánh nhau nữa là trọn bộ phim dài tập như kiểu "Cô dâu tám tuổi", mấy ngàn tập vẫn chưa kết thúc. Sau này, thiếu gia bị lộ diện, hai người đẹp không ai bảo ai, buồn bã vô cùng. Một trong hai người đẹp ấy về sau có cặp với một đại gia khác, đại đại gia đã thôi vợ nhưng vợ của đại đại gia vẫn đánh ghen như lúc còn hôn thú. Hồng nhan đúng họa thủy mà.

3. Một trong những quan điểm rất sai lầm của đám đông đó chính là cứ nhìn những cô nàng vừa xinh đẹp vừa giàu có lại vừa danh vọng ngút trời trong làng giải trí với con mắt kỳ thị. Đám đông cứ nghĩ những cô nàng này đúng là thể loại "mèo mù vớ cá rán", tự nhiên túm được một thiếu gia hay đại gia là phút chốc trở thành công chúa vương phi, nữ hoàng thái hậu ngay. Nghĩ như vậy là rất sai lầm ấy.

Bởi trong số mấy trăm mối tình với đại gia, thiếu gia. Trong mấy ngàn chuyện tình yêu với thiếu gia, đại gia. Chỉ có vài người được trọn vẹn mà thôi.

Người đẹp thì ắt có quà, nhưng không phải lúc nào quà cũng vĩnh cửu. Như vừa rồi, có người rất đẹp lại rất nổi tiếng, bị lộ hình ảnh đang thân mật với đàn ông đã có gia đình (thật ra, người đẹp thân mật với đàn ông đã có gia đình cũng không có gì là ghê gớm lắm. Miễn sao, đừng để… bị phát hiện là được?!), đám đông túm được chuyện này lôi người đẹp lên mạng xã hội, lên các diễn đàn, tổng xỉ vả người đẹp không tiếc lời. Họ lập hội tẩy chay những nhãn hàng do người đẹp làm đại sứ thương hiệu. Ban đầu, tưởng họ giỡn chơi. Ngờ đâu, họ huy động được mấy vạn người tham gia, nhãn hàng của người đẹp hoảng hốt đến mức thuê cả chuyên gia giải quyết truyền thông đứng ra vãn hồi lại cục diện. May mà vị chuyên gia này hô mưa gọi gió thành công, chứ nếu không thì người đẹp sẽ bị cắt hợp đồng với vài nhãn hàng cùng lúc.

Người đẹp này vốn dĩ cũng tội nghiệp, vì người đẹp không cưới không hỏi ở cùng với một thiếu gia. Thiếu gia cực lắm siêu xe, khét tiếng mê tốc độ hơn mê tiền. Thế nhưng, ngoài mê tiền thì thiếu gia còn mê gái (mà làm gì có chuyện thiếu gia nào lại không mê gái, vấn đề là có giấu được hay không mà thôi?). Trước khi đến với người đẹp, thiếu gia đã cặp với mấy đấng thiên kim tiểu thư, nghe đồn là người đẹp phải tranh giành lắm mới sở hữu được thiếu gia.

Người đẹp mấy lần bắt quả tang thiếu gia đang này kia kia nọ với mấy người đẹp khác, người đẹp hận lắm. Tuy nhiên, vì ngại điều tiếng nên người đẹp phải im lặng. Cho đến lúc giọt nước tràn ly, người đẹp ngoài mặt thì cười nhưng trong lòng đã lạnh. Âm thầm đi kiếm một tình yêu mới, thật không may, lại bị phát hiện. Xui tận mạng!

Cái chuyện người đẹp có quà chắc chắn là điều tất yếu phải diễn ra. Người đẹp không có quà thì thật bất công với người đẹp. Chỉ là, người đẹp bớt nói lại sẽ hay hơn. Vì mỗi người đều có quyền lựa chọn cho mình một con đường riêng, miễn sao còn che chắn được thiên hạ thì cứ cố mà che chắn.

Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2015

Nước Nga vô can trong vụ chiếc MH17 bị bắn hạ?

Chiềng Chạ
Trước những thông tin cáo buộc từ Mỹ và Eu cho rằng, người Nga đứng sau vụ lực lượng li khai Ukraine thân Nga bắn hạn chiếc MH17 của Hãng hàng không Malaysia - một đất nước cách đó không lâu vừa chứng kiến một thảm hoạ hàng không lớn nhất trong lịch sử thế giới với chiếc máy bay mang số hiệu MH370. Thay vì tỏ ra gay gắt trong việc phủ định các cáo buộc chủ yếu dựa vào cảm tính của Mỹ và Eu hòng tạo ra một làn sóng tẩy chay Nga trên toàn Châu Âu thì nước Nga lại im lặng kèm theo tuyên bố họ đã có bằng chứng trong tay khẳng định ai là thủ phạm đã bắn hạ chiếc máy bay MH17. 

Sự bí ẩn và có vẻ khó hiểu của người Nga đã được truyền thông Ukraine xem là một động thái "nghi binh" hòng tránh những phản ứng gay gắt từ dư luận và truyền thông quốc tế. Tuy nhiên, điều mà họ không thể hiểu nổi là tại sao người Nga lại tự tin như thế bất chấp việc họ đang bị dư luận đặt ra những nghi vấn xung quanh tài trợ vũ khí cho lực lượng li khai bắn hạ MH17? tại sao người Nga vẫn có thể ung dung và có vẻ không phải đối phó với truyền thông? Và đó cũng là lí do dù là EU, Mỹ rất quan tâm tới điều này nhưng vẫn không thể làm gì hơn là chờ đợi. 

Nút thắt của câu chuyện này và cũng là một chi tiết có ý nghĩa then chốt trong việc khẳng định ai là thủ phạm thực sự của vụ bắn hạ chiếc máy bay chính là việc MH17 bị bắn hạ bởi tên lửa không đối không từ một chiến đấu cơ hay đã bị bắn bởi hệ thống tên lửa BUK từ đất liền? Trong trường hợp bi bắn hạ bởi tên lửa đất đối không thì nước Nga và phe li khai Miền Tây, Miền Đông Ukraine hoàn toàn vô can; người Nga chưa bao giờ cung cấp cho phe li khai thứ vũ khí này và đó là một căn cứ. Nếu mọi thứ đi theo quỹ đạo này thì chỉ còn Ukraine mới là thủ phạm thực sự của vụ bắn hạ sai mục tiêu và gây thương vong ghê gớm này và đương nhiên Chính Phủ Ukraine sẽ phải lãnh nhận trách nhiệm đối với các gia đình các nạn nhân xấu số.

Giữa vô số giả thiết được đặt ra và cũng có rất nhiều ý kiến, phân tích của giới chuyên gia trong câu chuyện này thì việc một người đàn ông Ukraine đã đến gặp tòa soạn báo "Sự thật thanh niên" ở Moscow, nói rằng đã chứng kiến sự việc máy bay không quân Ukraine đã xuất phát ngay trước thời điểm chiếc MH17 bị bắn hạ vào tháng 12/2014 có thể xem là một điểm sáng để các tình tiết trong vụ việc có cơ hội được bạch hoá.
Đại úy Voloshin, người bị tố là đã bắn hạ MH17 (nguồn: Theo Trí thức trẻ). 

Nói về điều này tờ Trí thức trẻ cho biết thêm:
"Anh này là nhân viên kỹ thuật của một căn cứ không quân Ukraine, đã vượt biên giới sang Nga để gặp báo giới cung cấp thông tin "động trời" này. 
Theo lời nhân chứng này (khi đó yêu cầu giấu tên), vào ngày xảy ra thảm họa 17/7/2014, anh ta có mặt tại sân bay quân sự ở làng Aviatorskoe gần thành phố Dnepropetrovsk. 
Từ sân bay này, ba máy bay tiêm kích của Ukraine đã xuất kích, trong đó có chiếc SU-25 được trang bị tên lửa không đối không. Hai chiếc trong số này đã không trở về. 
Voloshin (ngoài cùng bên trái, hàng dưới) được treo ảnh trong Văn phòng tổng thống Ukraine Poroshenko (Nguồn: Theo trí thức trẻ). 
Chiếc thứ ba quay trở về, nhưng không còn quả tên lửa nào. Phi công của chiếc máy bay này là đại úy Vladislav Voloshin có nói khi đó :"Không phải chiếc máy bay đó...Nó xuất hiện không đúng lúc, không đúng chỗ". 
Cuối cùng, thì danh tính của "nhân chứng bí ẩn" cũng đã được tiết lộ. Đó là thợ cơ khí Evgheny Agapov. Dựa theo các thông tin đã công bố trên tờ "Sự thật thanh niên" của Nga, Ủy ban điều tra đã gọi Agapov đến thẩm vấn với sự trợ giúp của máy phát hiện nói dối. 
Các nhà báo tìm hiểu thì thấy nhân vật đại úy V. Voloshin là có thật. Ngày 19/7/2014, chỉ 2 ngày sau khi xảy ra thảm họa MH17, Voloshin đã được nhận Huân chương "Dũng cảm" hạng 3 và được treo ảnh trong văn phòng Tổng thống Ukraine Petro Poroshenko". 

Sau lời tố cáo của một người đàn ông Ukraine dấu tên và sự loan tin của báo chí thì người được cho là bắn hạ MH17 - Đại uý Voloshin (thuộc lực lượng Không quân Ukraine) đã chính thức lên tiếng; Viên Đại uý này nói tới sự nhầm lẫn về mặt thời gian tính cũng như đổ lỗi rằng người đưa ra những thông tin tố cáo trên là một phi công khác bị lực lượng li khai bắn hạ và yêu cầu phải nói theo những gì được yêu cầu. Tuy nhiên, thật khó để Voloshin giải thích được tại sao sau 02 ngày thảm hoạ đến với MH17 viên Phi công này lại được nhận Huân chương "Dũng cảm" hạng 3 và được treo ảnh trong văn phòng Tổng thống Ukraine Petro Poroshenko? Tại sao khi nói về nguyên nhân ngày 17/7 không tham gia bay Voloshin cho rằng do "thời tiết xấu, mây mù bao phủ nên máy bay không thể cất cánh", song trong câu trả lời của ông Markyan Lubkivskji - cố vấn của Giám đốc cơ quan an ninh Ukraine sau tại nạn đến với Mh17 lại có lời giải thích khác: "Ngày 17/7/2014, theo kế hoạch, không quân Ukraine không tham gia chiến đấu ở vùng chiến sự. Đại úy Voloshin cũng không bay trong ngày hôm đó. Ngày 16/7, máy bay của anh ta phải đi bảo dưỡng". Việc thời tiết xấu không được Lubkivskji nhắc đến mặc dù đây là một điều kiện có tính cốt tử quyết định việc phi công được bay hay không bay! 

Có vẻ như mọi sự đang đưa tới một sự thật: Nước Nga hoàn toàn vô can trong vụ MH17 bị bắn hạ. Ukraine sẽ phải đứng ra giải thích mọi chuyện với thế giới thay vì trở nên vô can khi truyền thông quốc tế đặt sự chú ý đặc biệt tới Nga và lực lượng li khai đang nắm thế chủ động tại khu vực miền Đông, Miền Tây nước này. Và như người đứng đầu Chính phủ Malaysia đã phát biểu sau khi các nhà chức trách nước này tìm ra mảnh vỡ của chiếc MH370 thì "mọi sự sẽ đến lúc phải ra ánh sáng, nó không thể cứ mãi ở trong bóng tối vô hình". 

Thứ Bảy, 29 tháng 8, 2015

Thật may mắn vì cô giáo dạy văn bỏ nghề!

Kính Chiếu Yêu

Đây là tâm sự của một cô giáo dạy văn "bỏ nghề". Nói chính xác hơn, cô ấy chuyển về một trường Đại học làm công việc khác cao quý hơn. Thật là thảm họa khi giáo viên văn mà chẳng hiểu thế nào là văn học, thể loại văn học, đặc trưng văn học, chức năng văn học..!

Cô ấy có cái tên rất hay: Thảo Nguyên và câu tuyên ngôn rất bản lĩnh "Mình bỏ nghề dạy học vì chẳng thể nào dạy học trò được những bài học cứ được mặc định theo khuôn mẫu mà Bộ GD đưa ra, đặc biệt là dạy Văn!"

Mấy mẩu chuyện trong sách dạy học trò làm cô ấy không thể nào dạy học trò được là thế này:

(1) "Bài học Hai người bạn vào rừng chơi gặp gấu! Một bạn nhanh trí trèo lên cây. Một bạn không chạy được nằm dưới đất giả chết. Gấu đến ngửi bạn dưới đất rùi bỏ đi mà k ăn xịt bạn í. Bạn trên cây trèo xuống hỏi: gấu nói gì với bạn thế? Bạn dưới đất giả nhời: gấu bảo ai bỏ bạn trong lúc gặp nguy là người không tốt! Ngẫm ra bạn dưới đất thâm phết. Bạn trên cây mà nghe theo, lần sau gặp gấu cứ giả chết đê! Nó đói bụng á, xơi tái nhá!"

Thật là trần tục và gán ghép cách nghĩ của người lớn cho con trẻ khi biến ý nghĩa câu chuyện có chức năng dạy người ta đừng bỏ bạn khi gặp nguy, trong một giả định đã có câu trả lời là gấu đã không ăn thịt người giả chết, thành nhận định đấy là một trò xui dại, thâm, đẩy người khác vào chỗ chết. Cách dạy này sẽ biến lũ trẻ thành bon thâm, đểu. Cái tình huống ở đây là gặp gấu, còn ngoài đời vô vàn tình huống mà người khác rất cần sự giúp đỡ của bạn bè và cách giúp bạn thì chẳng cứ gì chỉ có một cách là nằm cho gấu ăn thịt. Cách nào cho nhân văn đấy là việc của cô giáo.

(2) "Trong bài tập đọc lớp 2 thời í có bài thơ "Quê hương", "quê hương là chùm khế ngọt" mừ! Thế nên con cháu cứ thi nhau về hái mà chén nhé! Rút cục ngày một cạn kiệt, nghèo nàn hơn!"

Thật nực cười khi cô giáo dạy văn "lẩy" một câu thơ của tác giả trong cả một bài thơ nói về những kỉ niệm đẹp của tuổi thơ mà ai cũng thuộc, cũng rung động để ví von với một kết cục làm nghèo nàn quê hương. Chắc khi dạy trẻ câu này cô giáo sẽ khuyên các em đừng về quê hái khế mà làm nghèo quê đi!

(3) "Chuyện Thạch Sanh thì lâm li thôi rùi! Công nhận là trí tưởng tượng của ông cha ta cực kỳ phong phú nhá! Từ chàng trai nghèo đốn củi, gặp được Phật, được Tiên nhá, học được phép thần thông nhá, đánh được mãng xà, trằn tinh nhá, cưới được công chúa Quỳnh Nga nhá... Èo ôi! Thế cháu nào chạ thích! Vậy nên một thời gian sau, con cháu nó ứ vác rìu vào rừng đốn củi nữa nhá! Nó mang hẳn cưa máy, xe tải vào khai thác gỗ nhá! Nạn lâm tặc vì thế mà ngày cành gia tăng nhá! Chưa kể là vừa qua còn có bác sáng tạo thêm tình tiết xxx trong chuyện và có cả lời chửi thề yyy, zzx gì nữa cơ nhá!..."

Đến cái đoạn này thì suýt sặc cơm vì cô. Câu chuyện Thạch Sanh trước hết nó là một chuyện thần thoại, nhân vật thần thoại (khác với hiện thực). Thứ nữa, chuyện Thạch Sanh có cốt chuyện không phải là do chăm chỉ đốn củi mà trở thành thần thông. Ý nghĩa, chức năng của câu chuyện không phải là để dạy con trẻ phá rừng... Những điều đó bạn, tôi và mọi người đều biết. Ấy vậy mà cô giáo kết luận như đinh đóng cột "Vậy nên một thời gian sau, con cháu nó ứ vác rìu vào rừng đốn củi nữa nhá! Nó mang hẳn cưa máy, xe tải vào khai thác gỗ nhá! Nạn lâm tặc vì thế mà ngày cành gia tăng nhá"

(4) "Chuyện cô Tấm thì thôi rồi nhá! Bé nhá, ai chả ước trở thành cô Tấm nhá! Được Bụt giúp, xinh đẹp, được làm vợ Vua, hoá kiếp bao lần mà Vua vẫn yêu nhá! Èo! Thế bé gái nào chả thích thành cô Tấm ạ! Mà hiền như cô Tấm nhá, hiền vô cùng cơ, cô í chỉ làm mắm nhõn dì ghẻ và em Cám thôi ạ! Vậy nên, cái chuyện giết người bây giờ á, như cơm bữa nhá! Bởi vì ai chả muốn thành cô Tấm nhá!

Hấp dẫn hơn là sau cái vụ em Vàng Anh (trong nhật ký Vàng Anh) bị tung clip sex nhá, người ta ứ gọi con chim bay đến đậu ở vườn nhà Vua là Vàng Anh nữa mà đổi thành chim Vành Khuyên nhá!"

Ở mẩu chuyện này thì mười mươi ai cũng biết nó dạy con người ta nếu sống thiện tâm, chăm chỉ, nhẫn nhịn... thì sẽ nhận được điều lành, sự giúp đỡ. Còn nếu sống nhẫn tâm, ác độc thì sẽ bị trừng phạt, có thế thôi. Mô tuýp này chẳng phải chỉ có ở Việt Nam mà có ở trong kho tàng cổ tích nhiều nước. Cổ tích là cổ tích, nó là chuyện của ngàn đời trước để lại. Chắc cô giáo hóng hớt mấy thằng cha chém gió trên mạng kiểu phải sửa quốc ca vì nó máu me quá đấy thôi. Còn cái tiên đề chuyện Tấm cám dẫn đến kết luận vì dạy như thế nên bây giờ "chuyện giết người như cơm bữa". Chuyện con chim Vàng Anh trong truyện bỗng biến thành em Vàng Anh (trong nhật ký Vàng Anh) để tung clip sex thì không còn gì để mà bình luận về cách cảm thụ văn chương của cô nữa. Với cái cách tư duy này mà áp dụng vào cái Tạp chí khoa học ... gì đấy, nơi cô đang làm việc thì lắm "lăng to, vòi dài" chết theo. 

(5) "Ờ! Lại còn chị Dậu trong "Tắt đèn" nhá! Chả còn bút nào tả xiết ạ! Đảm đang, tháo vát, hết mực yêu thương chồng, con và giàu đức hy sinh! Vì lo cho chồng, muốn cứu chồng mà bán đứa con mới 7 tuổi cho Nghị Quế nhá! Ờ! Lại còn giữ trinh tiết ứ cho cụ Cố tòm tem tí nhá! Quyết bán con chứ không bán sữa nhé! Giữ trinh tiết để cho chồng nhá! Con khổ kệ, cứ bán nhá, chả sao! Ôi dào! Vậy nên vô số mẹ bây giờ vưỡn theo chị Dậu, dẫu k sưu cao, thuế nặng, chồng hay nhân tình không bị bắt nhưng để giữ cái danh tiếng cho mình nhá, các mẹ í vứt con ở mọi nơi, đứa nào may mắn được rước về nuôi thì sống. Còn đứa nào không may mắn thì lên nóc tủ ngắm gà khoả thân nhá!".

Cha mẹ ơi, đến cái đoạn dạy văn "hiện thực phê phán" của cô mà hiểu đức hạnh của chị Dậu, hoàn cảnh chị Dậu với bối cảnh hiện thực lúc bấy giờ (thời thực dân, phong kiến) rồi vu cho cách dạy văn như vậy nên mới sinh ra lớp hậu duệ chửa hoang, vớt con. Rồi tuyên ngôn cô sẵn sàng hiến thân chứ không như "vô số mẹ bây giờ vưỡn theo chị Dậu" giữ trinh tiết thì hết chỗ nói.

(6) "Còn cái chiện "Con Rồng cháu Tiên" nữa ạ! Ờ thì là nòi giống, nguồn gốc cao quý thật ạ! Cơ mà về mặt khoa học nhá, sinh ra cái bọc 100 trứng! Huhu!.... Vâng! Cái bọc ạ! Nếu là y học hiện đại giờ họ gọi đó là quái thai ạ! Ấy vậy mà trứng nở ra con, 50 xuống miền biển, 50 lên miền núi rùi con cháu lại lấy lẫn nhau, sinh con đẻ cái ạ. Đó là loạn luân phải không ạ? Phải hiểu thế nào đây????"

Đến đây thì tôi phải lạy cô giáo cả nón vì đem cái truyền thuyết thần thoại có từ thuở hồng hoang ra mổ xẻ bằng đại đao "khoa học" hiện đại. Với cách suy luận này chắc cả thế giới phải ngã mũ chào cô giáo. Hẳn các tôn giáo phải viết lại luận thuyết của mình vì hoang đường. Thiên chúa giáo hẳn phải viết lại câu chuyện A Đam và E Va vì từ đôi ấy đã sinh ra con cái, chúng lại lấy nhau sinh ra loài người. Cả cái trận Đại hồng thủy tuyệt diệt loài người chỉ để lại vợ chồng Noe, từ đó loài người sinh sôi, vì vậy là dạy người ta loạn luân. Đến học thuyết tiến hóa loài người của Darwin cũng là dạy loạn luân, sống Hippy, bầy đàn!

Định hỏi thêm cô giáo học ở trường nào mà hiểu lý luận văn học thảm họa vậy, nhưng đành viết vài dòng vì biết cô hiện đang làm ở một tờ tạp chí khoa học của một trường đại học một ngành quan trọng.

Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2015

Thứ trưởng Bộ Công an Tô Lâm tiếp Đoàn Ủy ban tự do Tôn giáo quốc tế Hoa Kỳ

Chiều 28/8, tại Hà Nội Thượng tướng Tô Lâm, Thứ trưởng Bộ Công an tiếp Đoàn Ủy ban tự do Tôn giáo quốc tế Hoa Kỳ do ông Thomas J.Reese dẫn đầu đến thăm, làm việc với Bộ Công an Việt Nam.

Tại buổi tiếp, Thứ trưởng Tô Lâm hoan nghênh Đoàn Ủy ban tự do Tôn giáo quốc tế của Hoa Kỳ đến thăm, tìm hiểu về đời sống tôn giáo tại Việt Nam; khẳng định Việt Nam là một quốc gia tự do tôn giáo, tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng của người dân; điều đó đã được khẳng định trong Hiến pháp của Việt Nam.

Chính phủ Việt Nam có chính sách nhất quán và luôn nỗ lực để đảm bảo đời sống tín ngưỡng, tôn giáo của nhân dân, coi đây là một mục tiêu quan trọng đi cùng với công cuộc đổi mới và phát triển kinh tế - xã hội ở Việt Nam.
Thứ trưởng Tô Lâm và ông Thomas J.Reese tại buổi tiếp.

Mỗi người dân có tín ngưỡng hay không theo tín ngưỡng tôn giáo đều được tôn trọng và thực hiện theo luật pháp Việt Nam. Ở Việt Nam hiện nay có vài chục tôn giáo khác nhau. Các tôn giáo đều hướng tới xây dựng một đất nước hòa bình, ổn định, phát triển.

Trong những năm qua, Bộ Công an Việt Nam đã thực hiện tốt 2 nhiệm vụ vô cùng quan trọng mà Nhà nước, Chính phủ Việt Nam giao cho là đoàn kết mọi người dân có tôn giáo hay không theo tôn giáo xây dựng một nước Việt Nam phát triển và chống xung đột tôn giáo.
Thứ trưởng Tô Lâm cùng các đại biểu tại buổi tiếp.

Thứ trưởng Tô Lâm thông tin cho Đoàn về tình hình tôn giáo tại Việt Nam: Các tôn giáo chung sống hòa hợp, các chức sắc, tín đồ tích cực tham gia vào công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc; tin tưởng rằng chuyến thăm, làm việc lần này của Đoàn Ủy ban tự do Tôn giáo quốc tế của Hoa Kỳ sẽ giúp hai bên chia sẻ, hiểu nhau hơn nữa vì lợi ích hai nước, vì mục tiêu phát triển và hòa bình của các nước trên thế giới và khu vực trong đó có vấn đề tôn giáo…

Ông Thomas J.Reese cùng các thành viên trong Đoàn cảm ơn Thứ trưởng Tô Lâm đã dành thời gian tiếp; bày tỏ vui mừng được đến thăm làm việc tại Việt Nam trong thời điểm quan hệ hợp tác hai nước đang phát triển hết sức tích cực; đánh giá cao các cơ quan chức năng của Việt Nam đã tạo điều kiện cho Đoàn hiểu biết hơn về tình hình tự do tôn giáo tại Việt Nam, cũng như trao đổi về một số vấn đề cùng quan tâm.
Theo báo Công an nhân dân. 

Hợp pháp hóa mại dâm ở Việt Nam là chống lại giai cấp lao động



Phong trào kêu gọi hợp pháp hóa mại dâm của đám dân chủ và dân túy đang nổi lên một cách đều đặn.

Có kẻ nói để thu thuế thu nhập. 

Có kẻ nói là để chính quyền dễ quản lý. 

Có kẻ nói là để bảo vệ quyền lợi cho phụ nữ hành nghề.

Có kẻ nói là để kiểm soát ngăn chặn dịch bệnh.

Có kẻ nói mại dâm đã là nghề cổ nhất trái đất, có cấm hay không thì nó vẫn tồn tại, vậy thì nên công nhận nó đi, không cần phải đạo đức giả nữa.

Ở Việt Nam, mại dâm là bất hợp pháp. Luật Việt Nam vốn xử nhẹ người bán dâm nhưng phạt nặng kẻ môi giới hay tổ chức kinh doanh, tức là chủ yếu chống lại kẻ kinh doanh mại dâm.

Tại sao đám dân chủ dân túy đều kêu gào đòi hợp pháp hóa mại dâm?

Một cô người mẫu ngủ xinh đẹp với một ông già nhà giàu để lấy tiền mua xe ô tô? Pháp luật có xử lý được trường hợp này không? Không. 

Vậy có nên hợp pháp hóa việc đó để thu thuế hay dễ quản lý hay không? Không, bởi vì có hợp pháp hóa thì cũng chẳng có cách nào giám sát hay quản lý được việc đó. Không có bất cứ xã hội nào có đủ số lượng cảnh sát cần thiết để canh chừng mọi chiếc giường ngủ.

Mại dâm là để thỏa mãn tình dục nhưng sự thỏa mãn tình dục không giải thích được tại sao lại có thể đổi tình dục lấy tiền. Bởi vì việc đó là mua bán, mua bán là vấn đề kinh tế, không phải là vấn đề sinh lý lại càng không phải vấn đề đạo đức.

Mại dâm là nghề rất cổ xưa, nhưng cái nghề mại dâm hiện nay không phải là cái nghề cổ xưa ấy. Cái nghề mại dâm bây giờ là các cô gái phải đi làm thuê và mang lại lợi nhuận cho chủ nhà thổ. Nghề mại dâm bây giờ khác với xưa kia ở chỗ nó phục vụ cho tư bản và lợi nhuận.

Khi đã nói đến lợi nhuận thì đương nhiên lợi nhuận sẽ cao hơn con người, mọi thứ sẽ đều phải hy sinh cho lợi nhuận. Mọi cái bánh vẽ đã được bày ra để biện minh cho việc hợp pháp hóa mại dâm sẽ nhanh chóng biến mất như bong bóng xà phòng. Tất cả những gì nhơ bẩn, vô đạo đức và kinh tởm nhất sẽ được tạo ra để giúp chủ nhà thổ kiếm được nhiều tiền hơn. Quyền lợi và phẩm giá của những cô gái bán hoa sẽ bị tước bỏ không khoan nhượng để tiết kiệm chi phí cho chủ nhà thổ. Một mạng lưới chân rết sẽ len lỏi khắp các ngóc ngách của đất nước để gom thật nhiều các cô gái và đưa họ vào nhà thổ. Sau khi bị vắt kiệt tuổi thanh xuân và sức sống trong một thời gian ngắn, họ sẽ bị tống ra đường. Xã hội sẽ phải nuôi dưỡng họ, nếu không muốn phải đối mặt với những rối loạn khủng khiếp. Quản lý, thuế khóa và ngăn chặn dịch bệnh, đều sẽ phải hy sinh cho lợi nhuận. Không những thế, tiền thuế cũng sẽ phải dùng để trợ cấp cho các doanh nghiệp kinh doanh mại dâm giống như ngân hàng hay doanh nghiệp bất động sản vậy. Tất cả vì lợi nhuận. 

Thế nên đám dân chủ và dân túy đòi hợp pháp hóa mại dâm không phải vì quyền lợi của các cô gái bán hoa mà vì quyền tự do kinh doanh của giai cấp tư sản. Đó là tất cả những gì chúng muốn, tự do kinh doanh và thị trường sẽ đem lại sự tối ưu bằng cách đẩy chi phí lên lưng những người lao động. Hợp pháp hóa mại dâm chính là hợp pháp hóa việc đẩy gánh nặng chi phí của ngành công nghiệp này sang cho xã hội. 

Tất nhiên nếu ngành kinh doanh mại dâm thua lỗ thì chính quyền sẽ phải cứu trợ, giống như mọi ngành kinh tế khác. Lợi nhuận thì tư bản tư nhân hưởng, thua lỗ thì cả xã hội sẽ phải gánh chịu. Chủ nghĩa xã hội của giai cấp tư sản là đây chứ đâu xa?

Khi mại dâm chưa được hợp pháp hóa, các băng đảng tội phạm kiểm soát hoạt động này, nhưng ngay cả khi hợp pháp hóa mại dâm thì chúng vẫn sẽ hoạt động bất hợp pháp, bởi vì đó là phương thức tồn tại duy nhất của chúng. 

Kẻ đầu tiên có lợi trong việc hợp pháp mại dâm hóa chính là những gã tài phiệt đang nắm chính quyền. Tiền và quyền lực sẽ giúp chúng nhanh chóng tạo ra những tổ hợp công nghiệp mại dâm quy mô lớn để kiếm lợi nhuận từ thân xác của những phụ nữ khốn khổ và sự tha hóa những người đàn ông đang sống trong một xã hội không ngừng tan rã. 

Mại dâm phục vụ trước hết là giai cấp tư sản, những kẻ có tiền. Sự hợp pháp hóa mại dâm sẽ giúp cho việc chơi gái của giai cấp tư sản trở thành nền tảng đạo đức mới của xã hội. Các quan chức chính quyền tha hóa sẽ không cần phải lén lút đi chơi gái, họ sẽ chơi công khai, dịch vụ hợp pháp được ngân sách đài thọ. Chơi gái sẽ là một biện pháp kích cầu để thúc đẩy tăng trưởng kinh tế, một khoản chi tiêu quan trọng của chính phủ. 

Thế nên mỗi khi đám dân chủ và dân túy kêu gào đòi hợp pháp hóa mại dâm thì chính là chúng đang ve vãn những kẻ có quyền lực. Chúng ve vãn để được xoa đầu, để nhận được những ân sủng tiền bạc hay bổng lộc. Chúng cũng là một dạng mại dâm nhưng chúng biết rằng không nên công khai điều đó, bởi vì sự công khai sẽ khiến chúng bị mất hết giá trị. 

Giai cấp tư sản mới phất đang khát khao lợi nhuận khổng lồ từ công nghiệp mại dâm, đấy là thiên đường của chúng, trong nền kinh tế thị trường thì thiên đường của người giàu là địa ngục của người lao động, bởi vì sự nghèo khổ của người lao động sinh ra từ sự giàu có của giai cấp tư sản. Do vậy, hợp pháp hóa mại dâm cũng là sự chuẩn y một chế độ chống lại người lao động, đó là tất cả những gì giai cấp tư sản cần ở chính quyền hiện nay, ngoan ngoãn phục tùng lợi ích của giai cấp tư sản và thể hiện sự phục tùng ấy bằng cách công khai chống lại giai cấp lao động.