Mình xem cái clip về cậu học trò lớp 8 nói về giáo dục vì nhiều người share nó quá. Có bạn còn bảo: "đến trẻ con nó còn nhìn ra sự thối nát của ngành giáo dục mà sao quan chức không nhìn ra?", "Đất nước về đâu khi quan chức ấu trĩ và đầu đất như thế?"
Mình không share vào đây vì mình ớn ghê cả răng. Mình ghê răng không phải vì cái ngành giáo dục "thối nát"!
Mình ghê bởi sự hả hê đầy cơ hội của người lớn. Họ hân hoan khi một cậu học trò nhỏ hơn con nhà mình nói một điều hợp khẩu vị chửi của họ và dùng nó làm đá, làm đạn để bắn ném vào nơi họ cần công kích.
Không có chuyện chính trị chính em. Mượn trẻ em làm công cụ thoả mãn sự hằn học của người lớn, theo mình, là sự nhẫn tâm và thiếu trung thực, thiếu sòng phẳng. Nó là chuyện nhân cách chứ không chính trị chính em gì sất!
Giáo dục của ta đầy khiếm khuyết, không có nghĩa là một ông oắt có thể nói vơ đũa như đúng rồi rằng nó thối nát. Nếu đó là suy nghĩ thật của cậu bé, thì những người lớn bình tĩnh và có trach nhiệm với trẻ con cần nói cho cậu hiểu nói thế là vội vã, là không được. Vì còn quá nhiều điều cậu chưa đủ hiểu để mà nói với nội dung ấy, thái độ ấy.
Vỗ tay, trước tiên là sự thoả mãn hằn học của người lớn, thứ nữa là "giết chết" trẻ con. Khi nó không hiểu hết mà vẫn quen phán xét cả hệ thống giáo dục và được cổ vũ, thì nó không thấy cần phải học hành gì ở cái nền giáo dục "thối nát" ấy.
Mà khi học trò không thèm học cũng không muốn nghe thầy cô, chưa nói đến kiến thức, nó đã tự cho mình cái quyền đứng ra ngoài các quy chuẩn và quy luật ứng xử chung và văn minh. Thế thì đời nó về đâu?
Người lớn, đừng dùng trẻ con làm bia, làm loa để khen hay để chửi. Hãy để cho nó hồn nhiên!
Người lớn văn minh nên để trẻ con nó được làm trẻ con!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét