Kính Chiếu Yêu
Đây là tâm sự của một cô giáo dạy văn "bỏ nghề". Nói chính xác hơn, cô ấy chuyển về một trường Đại học làm công việc khác cao quý hơn. Thật là thảm họa khi giáo viên văn mà chẳng hiểu thế nào là văn học, thể loại văn học, đặc trưng văn học, chức năng văn học..!
Cô ấy có cái tên rất hay: Thảo Nguyên và câu tuyên ngôn rất bản lĩnh "Mình bỏ nghề dạy học vì chẳng thể nào dạy học trò được những bài học cứ được mặc định theo khuôn mẫu mà Bộ GD đưa ra, đặc biệt là dạy Văn!"
Mấy mẩu chuyện trong sách dạy học trò làm cô ấy không thể nào dạy học trò được là thế này:
(1) "Bài học Hai người bạn vào rừng chơi gặp gấu! Một bạn nhanh trí trèo lên cây. Một bạn không chạy được nằm dưới đất giả chết. Gấu đến ngửi bạn dưới đất rùi bỏ đi mà k ăn xịt bạn í. Bạn trên cây trèo xuống hỏi: gấu nói gì với bạn thế? Bạn dưới đất giả nhời: gấu bảo ai bỏ bạn trong lúc gặp nguy là người không tốt! Ngẫm ra bạn dưới đất thâm phết. Bạn trên cây mà nghe theo, lần sau gặp gấu cứ giả chết đê! Nó đói bụng á, xơi tái nhá!"
Thật là trần tục và gán ghép cách nghĩ của người lớn cho con trẻ khi biến ý nghĩa câu chuyện có chức năng dạy người ta đừng bỏ bạn khi gặp nguy, trong một giả định đã có câu trả lời là gấu đã không ăn thịt người giả chết, thành nhận định đấy là một trò xui dại, thâm, đẩy người khác vào chỗ chết. Cách dạy này sẽ biến lũ trẻ thành bon thâm, đểu. Cái tình huống ở đây là gặp gấu, còn ngoài đời vô vàn tình huống mà người khác rất cần sự giúp đỡ của bạn bè và cách giúp bạn thì chẳng cứ gì chỉ có một cách là nằm cho gấu ăn thịt. Cách nào cho nhân văn đấy là việc của cô giáo.
(2) "Trong bài tập đọc lớp 2 thời í có bài thơ "Quê hương", "quê hương là chùm khế ngọt" mừ! Thế nên con cháu cứ thi nhau về hái mà chén nhé! Rút cục ngày một cạn kiệt, nghèo nàn hơn!"
Thật nực cười khi cô giáo dạy văn "lẩy" một câu thơ của tác giả trong cả một bài thơ nói về những kỉ niệm đẹp của tuổi thơ mà ai cũng thuộc, cũng rung động để ví von với một kết cục làm nghèo nàn quê hương. Chắc khi dạy trẻ câu này cô giáo sẽ khuyên các em đừng về quê hái khế mà làm nghèo quê đi!
(3) "Chuyện Thạch Sanh thì lâm li thôi rùi! Công nhận là trí tưởng tượng của ông cha ta cực kỳ phong phú nhá! Từ chàng trai nghèo đốn củi, gặp được Phật, được Tiên nhá, học được phép thần thông nhá, đánh được mãng xà, trằn tinh nhá, cưới được công chúa Quỳnh Nga nhá... Èo ôi! Thế cháu nào chạ thích! Vậy nên một thời gian sau, con cháu nó ứ vác rìu vào rừng đốn củi nữa nhá! Nó mang hẳn cưa máy, xe tải vào khai thác gỗ nhá! Nạn lâm tặc vì thế mà ngày cành gia tăng nhá! Chưa kể là vừa qua còn có bác sáng tạo thêm tình tiết xxx trong chuyện và có cả lời chửi thề yyy, zzx gì nữa cơ nhá!..."
Đến cái đoạn này thì suýt sặc cơm vì cô. Câu chuyện Thạch Sanh trước hết nó là một chuyện thần thoại, nhân vật thần thoại (khác với hiện thực). Thứ nữa, chuyện Thạch Sanh có cốt chuyện không phải là do chăm chỉ đốn củi mà trở thành thần thông. Ý nghĩa, chức năng của câu chuyện không phải là để dạy con trẻ phá rừng... Những điều đó bạn, tôi và mọi người đều biết. Ấy vậy mà cô giáo kết luận như đinh đóng cột "Vậy nên một thời gian sau, con cháu nó ứ vác rìu vào rừng đốn củi nữa nhá! Nó mang hẳn cưa máy, xe tải vào khai thác gỗ nhá! Nạn lâm tặc vì thế mà ngày cành gia tăng nhá"
(4) "Chuyện cô Tấm thì thôi rồi nhá! Bé nhá, ai chả ước trở thành cô Tấm nhá! Được Bụt giúp, xinh đẹp, được làm vợ Vua, hoá kiếp bao lần mà Vua vẫn yêu nhá! Èo! Thế bé gái nào chả thích thành cô Tấm ạ! Mà hiền như cô Tấm nhá, hiền vô cùng cơ, cô í chỉ làm mắm nhõn dì ghẻ và em Cám thôi ạ! Vậy nên, cái chuyện giết người bây giờ á, như cơm bữa nhá! Bởi vì ai chả muốn thành cô Tấm nhá!
Hấp dẫn hơn là sau cái vụ em Vàng Anh (trong nhật ký Vàng Anh) bị tung clip sex nhá, người ta ứ gọi con chim bay đến đậu ở vườn nhà Vua là Vàng Anh nữa mà đổi thành chim Vành Khuyên nhá!"
Ở mẩu chuyện này thì mười mươi ai cũng biết nó dạy con người ta nếu sống thiện tâm, chăm chỉ, nhẫn nhịn... thì sẽ nhận được điều lành, sự giúp đỡ. Còn nếu sống nhẫn tâm, ác độc thì sẽ bị trừng phạt, có thế thôi. Mô tuýp này chẳng phải chỉ có ở Việt Nam mà có ở trong kho tàng cổ tích nhiều nước. Cổ tích là cổ tích, nó là chuyện của ngàn đời trước để lại. Chắc cô giáo hóng hớt mấy thằng cha chém gió trên mạng kiểu phải sửa quốc ca vì nó máu me quá đấy thôi. Còn cái tiên đề chuyện Tấm cám dẫn đến kết luận vì dạy như thế nên bây giờ "chuyện giết người như cơm bữa". Chuyện con chim Vàng Anh trong truyện bỗng biến thành em Vàng Anh (trong nhật ký Vàng Anh) để tung clip sex thì không còn gì để mà bình luận về cách cảm thụ văn chương của cô nữa. Với cái cách tư duy này mà áp dụng vào cái Tạp chí khoa học ... gì đấy, nơi cô đang làm việc thì lắm "lăng to, vòi dài" chết theo.
(5) "Ờ! Lại còn chị Dậu trong "Tắt đèn" nhá! Chả còn bút nào tả xiết ạ! Đảm đang, tháo vát, hết mực yêu thương chồng, con và giàu đức hy sinh! Vì lo cho chồng, muốn cứu chồng mà bán đứa con mới 7 tuổi cho Nghị Quế nhá! Ờ! Lại còn giữ trinh tiết ứ cho cụ Cố tòm tem tí nhá! Quyết bán con chứ không bán sữa nhé! Giữ trinh tiết để cho chồng nhá! Con khổ kệ, cứ bán nhá, chả sao! Ôi dào! Vậy nên vô số mẹ bây giờ vưỡn theo chị Dậu, dẫu k sưu cao, thuế nặng, chồng hay nhân tình không bị bắt nhưng để giữ cái danh tiếng cho mình nhá, các mẹ í vứt con ở mọi nơi, đứa nào may mắn được rước về nuôi thì sống. Còn đứa nào không may mắn thì lên nóc tủ ngắm gà khoả thân nhá!".
Cha mẹ ơi, đến cái đoạn dạy văn "hiện thực phê phán" của cô mà hiểu đức hạnh của chị Dậu, hoàn cảnh chị Dậu với bối cảnh hiện thực lúc bấy giờ (thời thực dân, phong kiến) rồi vu cho cách dạy văn như vậy nên mới sinh ra lớp hậu duệ chửa hoang, vớt con. Rồi tuyên ngôn cô sẵn sàng hiến thân chứ không như "vô số mẹ bây giờ vưỡn theo chị Dậu" giữ trinh tiết thì hết chỗ nói.
(6) "Còn cái chiện "Con Rồng cháu Tiên" nữa ạ! Ờ thì là nòi giống, nguồn gốc cao quý thật ạ! Cơ mà về mặt khoa học nhá, sinh ra cái bọc 100 trứng! Huhu!.... Vâng! Cái bọc ạ! Nếu là y học hiện đại giờ họ gọi đó là quái thai ạ! Ấy vậy mà trứng nở ra con, 50 xuống miền biển, 50 lên miền núi rùi con cháu lại lấy lẫn nhau, sinh con đẻ cái ạ. Đó là loạn luân phải không ạ? Phải hiểu thế nào đây????"
Đến đây thì tôi phải lạy cô giáo cả nón vì đem cái truyền thuyết thần thoại có từ thuở hồng hoang ra mổ xẻ bằng đại đao "khoa học" hiện đại. Với cách suy luận này chắc cả thế giới phải ngã mũ chào cô giáo. Hẳn các tôn giáo phải viết lại luận thuyết của mình vì hoang đường. Thiên chúa giáo hẳn phải viết lại câu chuyện A Đam và E Va vì từ đôi ấy đã sinh ra con cái, chúng lại lấy nhau sinh ra loài người. Cả cái trận Đại hồng thủy tuyệt diệt loài người chỉ để lại vợ chồng Noe, từ đó loài người sinh sôi, vì vậy là dạy người ta loạn luân. Đến học thuyết tiến hóa loài người của Darwin cũng là dạy loạn luân, sống Hippy, bầy đàn!
Định hỏi thêm cô giáo học ở trường nào mà hiểu lý luận văn học thảm họa vậy, nhưng đành viết vài dòng vì biết cô hiện đang làm ở một tờ tạp chí khoa học của một trường đại học một ngành quan trọng.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét