Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2015

Tâm sự của một thầy giáo đại học

Câu chuyện lúc nửa đêm!

Đinh Minh Sơn

                                       Ảnh minh họa

Tôi ủng hộ cách làm của Bộ GIáo dục về tuyển sinh năm nay.
Cả xã hội đang sốt xình xịch vì lần đầu tiên các trường Đại học được “lên sàn”. Các mã VNU (Đại học Quốc gia), NEU (Đại học Kinh tế Quốc dân), HUP (Đại hoc Dược HN), HMU (Đại học Y HN)… trở thành những từ được nhắc đến nhiều nhất từ vỉa hè đến văn phòng làm việc, từ bữa cơm đến bữa nhậu vì gia đình nào cũng có con, cháu đang thi và không ai có chút kinh nghiệm nào nên chỉ biết hỏi nhau mà càng hỏi càng rối.

Thực ra ý tưởng cải cách kỳ thi của Bộ Giáo dục và Đào tạo là khá tiến bộ. Thí sinh chủ động hơn trong việc chọn trường phù hợp với năng lực của mình. Cách thi cũ giống như đánh xổ số vì thí sinh phải chọn trường trước khi biết điểm thi. Diễn biến điểm chuẩn của các trường cũng khá khó lường vì năm trước điểm cao, làm nhiều thí sinh trượt thì năm sau ít người đăng ký hơn, điểm chuẩn lại thấp.

Năm nào tôi cũng chứng kiến nhiều thí sinh tiếc đau đớn vì quá lo ngại nên đã không dám chọn trường mình thích, để rồi trải qua 4 năm Đại học với tâm lý không hài lòng, dù chưa chắc vào được trường kia bạn đã vui vẻ hơn nhưng “con cá mất luôn là con cá to”!

Ngược lại, cũng không ít thí sinh vỡ mộng theo hướng ngược lại, khi điểm thi thấp hơn điểm chuẩn. Chưa kể việc tổ chức kỳ thi 3 chung, buộc thí sinh và cha mẹ phải đổ về các thành phố chính để lều chõng, vạ vật, tốn kém. Toàn bộ các bộ giáo viên các trường Đại học điên đảo trong suốt một tuần từ 5h sáng đến 6h tối hàng ngày cho coi thi là quá căng thẳng, vất vả. Ấy là chưa nói chuyện tiêu cực trong quá trình coi thi mà xã hội vẫn râm ran.

Vì vậy, khi ý tưởng cải cách dồn hai kỳ thi làm một nhen nhóm đã nhiều năm được thành hiện thực, rất nhiều người mừng rỡ. Kỳ thi mới được kỳ vọng giống như đi "mua hàng ở siêu thị", thí sinh có được 4 sự lựa chọn trong phạm vi điểm thi của mình và vì đã biết điểm nên sẽ tự chủ hơn, không còn buộc phải lấy một thứ cả khi mình thiếu tiền. Nhưng, cũng như "mua hàng ở siêu thị", người tiêu dùng sẽ mệt mỏi hơn vì phải tự quyết để có sự lựa chọn tốt nhất cho mình.

Thời gian đầu mọi chuyện khá ổn vì kỳ thi cũng nhẹ nhàng hơn, dù có vài lo ngại về tính nghiêm minh ở các điểm thi địa phương. Có lẽ do Bộ muốn chọn phương án an toàn với dư luận nên đề thi dễ hơn hẳn mọi năm, dấy lên niềm hy vọng cho đa số thí sinh chứ không chỉ top trên.

Nhưng, sau khi công bố điểm thi, tình hình cứ nóng dần lên từng ngày. Sau niềm vui vỡ oà khi nhận được kết quả khá cao, thí sinh bắt đầu chuyển sang lo lắng khi phát hiện thấy quá nhiều người điểm cao ngang và hơn mình rất nhiều. Bản thân bộ phận tuyển sinh của các trường cũng bị bất ngờ khi dự kiến điểm chuẩn chỉ cao hơn năm trước đôi chút nhưng theo số hồ sơ nộp vào, điểm chuẩn tăng lên từng ngày.

Bộ Giáo dục và Đào tạo cũng đã khá nhạy bén khi kịp thời đáp ứng nhu cầu của thí sinh bằng cách cho phép các trường được công bố điểm trúng tuyển dự kiến vào 17h hàng ngày. Thế là ngành "Chứng khoán Đại học" ra đời. Nguyện vọng yêu thích được xếp xuống hàng thứ yếu.

Hàng ngày, các phụ huynh và sinh viên chầu chực, chờ xem mức điểm của trường mình yêu thích để quyết định nộp hay rút hồ sơ. Điều kỳ quặc là, trong đợt đăng ký nguyện vọng 1, thay vì cho phép thí sinh đăng ký 4 trường cho 1 ngành thì Bộ lại bỏ qua mọi logic về định hướng ngành nghề mà chỉ cho phép đăng ký 4 ngành trong một trường. Tức là bằng mọi giá vào được trường nào đấy, bất kể học ngành gì.

Vì vậy, những trường tốp trên càng sốt xình xịch. Thông tin về điểm ưu tiên lên đến 3,5đ càng làm tâm lý bức xúc tăng lên.

Trong suốt 20 ngày, bộ phận tuyển sinh chỉ lo tiếp thí sinh và phụ huynh đến hỏi thông tin, nộp rồi rút hồ sơ. Ở Việt Nam, kỳ thi ĐH không phải chỉ là của thí sinh mà là của cả gia đình, nhất là cha mẹ. Mọi thí sinh đều luôn có bố mẹ đi kèm, làm mọi việc của con và quyết định luôn thay con, mặc dù đây là việc đáng ra thí sinh phải tự quyết. Lượng người đổ về các trường đại học và trụ lại để nộp hồ sơ tăng lên, lại bất cập. Bộ Giáo dục đã sớm xử lý tình huống bằng cách cho phép thí sinh thay đổi nguyện vọng tại địa phương, thông qua hệ thống máy tính. Nhưng với tâm lý "ăn chắc", nhiều thí sinh chưa đủ lòng tin vẫn kéo về các trường, vẫn quá tải, vẫn nhao nhác. Mãi đến tối muộn mọi người mới chịu ra về để tiếp tục lo lắng, đồn đoán, đau tim cho đến ngày thông báo kết quả IPO lần đầu của "chứng khoán Đại học"

Những lời phàn nàn, chê trách Bộ Giáo dục cũng như các trường có thể nghe thấy ở khắp mọi nơi, nhưng không ai đưa ra giải pháp và đặc biệt không ai nghĩ đến việc tự mình thoát khỏi mớ bòng bong này. Mọi lời khuyên bình tĩnh, sáng suốt, tự chủ để tìm lối thoát đều bị phụ huynh và các học sinh bỏ ngoài tai, cuồng loạn chạy theo đám đông, bất chấp lợi ích thật sự của con mình.

Dù còn nhiều điều chưa hài lòng với cách tổ chức kỳ thi nói riêng và nền giáo dục Việt Nam nói chung, tôi không thể chia sẻ với tâm lý bi kịch hoá kỳ thi này của phụ huynh Việt. Trời ạ, con em mạnh khoẻ, giỏi giang, không đỗ trường này sẽ đỗ trường khác. Nó vất vả suốt cả 3 năm cấp 3 vì kỳ thi này, giờ xong với kết quả tốt rồi thì nên cho nó vui, sao cứ quở quang con vậy? Hay nhất định phải bắt con khổ sở, khóc than vì điểm cao mà vẫn trượt mới hài lòng?

Những lời khuyên nên sáng suốt, chọn trường vừa sức, chấp nhận hoàn cảnh bị nhiều phụ huynh bỏ qua và có vẻ chưa ai từng nghe câu: “Khi một cánh cửa này khép lại, sẽ có cánh cửa khác mở ra”. Năm nay, cái được nhiều hơn cái mất.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét